Bài viết

Khói Lửa và Nắng Mới

Giữa đêm Trường Sơn lạnh giá, Tiểu đội trưởng Bách trăn trở sau trận chiến ác liệt khiến đồng đội hy sinh, mang theo nỗi day dứt và nỗi nhớ người thương nơi hậu phương. Trong căn hầm ẩm ướt, anh tìm lại sự vững tin qua lời động viên mộc mạc của người lính già Thịnh: “Chúng ta chiến đấu không vì cái chết, mà vì cái sống.” Sáng hôm sau, nhận lệnh vượt sông trong nhiệm vụ mới, Bách dẫn đầu đội hình với niềm tin rằng mỗi bước chân hôm nay sẽ đưa họ gần hơn đến ngày đất nước hòa bình.

Lào Cai03/12/2025Hoàng thị Thu Huế (Đoàn trường THPT Trần Nhật Duật, xã Yên Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm. Rừng Trường Sơn chìm trong màn sương lạnh và tiếng côn trùng rỉ rả. Phía xa, thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng pháo nổ khô khốc, như những nhát cắt xé toạc bầu không khí.

Trong căn hầm ẩm ướt, Tiểu đội trưởng Bách ngồi tựa lưng vào vách đất. Ánh đèn dầu leo lét rọi lên gương mặt rám nắng, khắc khổ. Anh mới ngoài hai mươi, nhưng đôi mắt đã mang vẻ trầm tư của người đã chứng kiến quá nhiều mất mát.

Hôm nay là ngày thứ ba kể từ trận càn quét ác liệt ở đồi 305. Tiểu đội của Bách bị tổn thất nặng nề. Người lính trẻ nhất, tên là Hùng, hy sinh khi đang cố gắng băng bó vết thương cho đồng đội. Cái chết của Hùng như một gánh nặng đè lên vai Bách, khiến anh không ngừng tự vấn.

Anh đưa tay sờ vào túi áo ngực, nơi anh cất giữ tấm ảnh nhỏ đã ố màu: hình cô gái với nụ cười hiền hậu, mắt sáng như sao. Đó là Sương, người anh đã hứa sẽ cưới sau ngày thống nhất. Đêm nào cũng vậy, tấm ảnh là nguồn sức mạnh và là lời nhắc nhở về một tương lai bình yên mà họ đang chiến đấu để giành lấy.

"Tiểu đội trưởng, anh ngủ một lát đi," giọng nói khàn khàn của Thịnh, người lính già nhất tiểu đội, vang lên. Thịnh là một cựu binh với vết sẹo dài trên trán, kinh nghiệm chiến đấu của anh là tấm chắn tinh thần cho cả đội.

Bách lắc đầu. "Tôi không ngủ được. Thịnh này, cậu có thấy sợ không? Sợ rằng mình sẽ không kịp thấy ngày đất nước hết khói lửa?"

Thịnh im lặng một lúc, rồi khẽ cười. Nụ cười chân chất của người nông dân.

"Sợ chứ, anh Bách. Ai chẳng sợ chết. Nhưng tôi nghĩ về cây lúa ở quê tôi. Mùa này chắc gặt xong rồi. Tôi nghĩ về đứa con gái bé bỏng của tôi. Nó cứ hỏi bao giờ bố về. Bách này, chúng ta chiến đấu không phải vì cái chết, mà là vì cái sống. Sống cho một ngày mai không còn tiếng súng, để con tôi không cần biết mùi thuốc súng là gì. Thế nên, sợ mà vẫn phải đi thôi."

Lời nói của Thịnh như một dòng nước mát. Bách nhìn ra cửa hầm. Mặc dù đêm Trường Sơn lạnh giá và đầy hiểm nguy, nhưng Bách bỗng cảm thấy một tia sáng le lói.

Sáng hôm sau, mặt trời nhô lên, xuyên qua tán lá rừng. Ánh nắng rực rỡ, ấm áp đến lạ lùng. Tiểu đội Bách nhận lệnh hành quân mới. Họ sắp phải vượt qua một con sông lớn để tiếp viện cho đơn vị bạn.

Trước khi xuất phát, Bách lấy ra một mảnh giấy nhỏ, viết vội vài dòng rồi kẹp vào tấm ảnh của Sương. Anh quay sang các chiến sĩ còn lại.

"Anh em, chúng ta sẽ vượt sông. Có thể sẽ khó khăn, nhưng hãy nhớ: Mỗi bước chân của chúng ta hôm nay, là một bước rút ngắn đến ngày hòa bình. Cố gắng hết sức, bảo vệ nhau. Chúng ta sẽ cùng nhau trở về!"

Tiếng "Rõ!" vang lên dứt khoát.

Bách dẫn đầu, thân hình nhỏ bé nhưng vững chãi, lao vào dòng nước xiết. Dù bom đạn vẫn còn đó, nhưng trong tim người lính, ngọn lửa hy vọng về một ngày mai nắng mới đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xua tan đi màn đêm của khói lửa và cái chết. Họ mang theo không chỉ súng đạn, mà còn là ước mơ về mùa lúa chín, tiếng cười trẻ thơ và nụ hôn đoàn tụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn