KHỞI NGHĨA HAI BÀ TRƯNG
Khởi nghĩa Hai Bà Trưng (năm 40–43 sau Công nguyên) là cuộc khởi nghĩa đầu tiên trong lịch sử Việt Nam do phụ nữ lãnh đạo, đánh đuổi được quân đô hộ phương Bắc và giành lại độc lập tự chủ.
Lãnh đạo: Hai chị em Trưng Trắc và Trưng Nhị, con gái Lạc tướng huyện Mê Linh (Hà Nội ngày nay).
Nguyên nhân:
Sự cai trị hà khắc và chính sách đồng hóa của nhà Đông Hán (đứng đầu là thái thú Tô Định).
Nợ nước thù nhà: Chồng bà Trưng Trắc là Thi Sách bị Tô Định giết hại vì có ý chí chống đối.
Diễn biến chính (Năm 40):
Cuộc khởi nghĩa bùng nổ tại cửa sông Hát (Hát Môn, Phúc Thọ, Hà Nội).
Với lời thề: "Một xin rửa sạch quốc thù / Hai xin đem lại nghiệp xưa họ Hùng", nghĩa quân nhanh chóng làm chủ Mê Linh, sau đó đánh chiếm Cổ Loa và Luy Lâu.
Tô Định hoảng sợ phải cắt tóc, cạo râu, cải trang để trốn về Trung Quốc.
Kết quả: Chỉ trong một thời gian ngắn, nghĩa quân đã giải phóng được 65 thành trì ở vùng Lĩnh Nam. Trưng Trắc lên ngôi vua, xưng là Trưng Nữ Vương, đóng đô ở Mê Linh.
Ý nghĩa:
Khẳng định tinh thần quật cường và sức mạnh của phụ nữ Việt Nam.
Là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của dân tộc sau hơn 100 năm bị đô hộ, mở đầu cho truyền thống đấu tranh giành độc lập của người Việt.



