KHỞI NGHĨA HƯƠNG KHÊ – ĐỈNH CAO CỦA PHONG TRÀO CẦN VƯƠNG
Khởi nghĩa Hương Khê được đánh giá là cuộc khởi nghĩa tiêu biểu và có quy mô lớn nhất trong phong trào Cần Vương.
Sau khi vua Hàm Nghi phát động phong trào Cần Vương năm 1885, nhiều cuộc khởi nghĩa chống Pháp đã nổ ra trên khắp đất nước.
Tại khu vực Bắc Trung Kỳ, cuộc khởi nghĩa Hương Khê do Phan Đình Phùng và Cao Thắng lãnh đạo đã phát triển thành một phong trào có quy mô rộng lớn.
Theo Cổng thông tin điện tử tỉnh Hà Tĩnh, khởi nghĩa Hương Khê kéo dài từ năm 1885 đến 1896 và trở thành đỉnh cao của phong trào chống Pháp cuối thế kỷ XIX.
Địa bàn hoạt động của nghĩa quân trải rộng qua Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình. Nghĩa quân xây dựng nhiều căn cứ dựa vào địa hình núi rừng hiểm trở.
Tổ chức quân sự cũng được xây dựng khá chặt chẽ. Nghĩa quân chia thành 15 quân thứ, mỗi quân thứ phụ trách một địa bàn nhất định và có sự liên lạc với nhau.
Cuộc khởi nghĩa còn chú trọng vấn đề vũ khí. Ngoài vũ khí truyền thống, nghĩa quân tìm cách thu giữ súng của quân Pháp và tự chế tạo súng trường.
Nhờ tổ chức tương đối chặt chẽ, địa bàn rộng và sự ủng hộ của nhân dân, nghĩa quân có thể duy trì chiến đấu trong thời gian dài.
Cuộc khởi nghĩa cuối cùng thất bại, nhưng được đánh giá là đỉnh cao của phong trào Cần Vương. Những kinh nghiệm về tổ chức lực lượng, tinh thần tự lực và huy động sức dân trở thành một phần quan trọng trong lịch sử đấu tranh chống ngoại xâm của dân tộc.



