Khởi nghĩa Lam Sơn – hành trình giành lại độc lập
Đầu thế kỷ XV, sau khi nhà Hồ thất bại, đất nước rơi vào ách đô hộ của nhà Minh. Chính quyền đô hộ thực hiện nhiều chính sách tàn bạo, bóc lột tài nguyên và đàn áp nhân dân.
Năm 1418, Lê Lợi dựng cờ khởi nghĩa tại Lam Sơn (Thanh Hóa). Ban đầu, lực lượng nghĩa quân còn yếu, phải đối mặt với nhiều khó khăn. Có những lúc nghĩa quân bị bao vây, thiếu lương thực và phải rút vào rừng sâu để bảo toàn lực lượng.
Tuy nhiên, với ý chí kiên cường và sự ủng hộ của nhân dân, nghĩa quân dần lớn mạnh. Nguyễn Trãi – một nhà quân sự, chính trị và văn hóa lớn – đã đóng vai trò quan trọng trong việc hoạch định chiến lược và kêu gọi lòng dân.
Nghĩa quân sử dụng chiến thuật linh hoạt, kết hợp giữa du kích và đánh lớn. Họ từng bước mở rộng vùng kiểm soát, đánh bại nhiều đạo quân của nhà Minh.
Đến những năm cuối của cuộc khởi nghĩa, lực lượng nghĩa quân đã đủ mạnh để đối đầu trực diện với quân địch. Các chiến thắng lớn như Tốt Động – Chúc Động và Chi Lăng – Xương Giang đã làm tan rã hoàn toàn lực lượng của nhà Minh.
Năm 1427, quân Minh buộc phải đầu hàng và rút khỏi Đại Việt. Đất nước giành lại độc lập sau 20 năm bị đô hộ.
Sau thắng lợi, Lê Lợi lên ngôi vua, lập ra triều Lê sơ. Nguyễn Trãi thay mặt vua viết “Bình Ngô đại cáo” – bản tuyên ngôn độc lập khẳng định chủ quyền và tinh thần dân tộc.
Khởi nghĩa Lam Sơn không chỉ là một cuộc chiến giành độc lập mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí bền bỉ và sự đoàn kết của toàn dân.


