KHỞI NGHĨA NÔNG DÂN TÂY SƠN
Phong trào Tây Sơn lật đổ các thế lực phong kiến và đánh bại ngoại xâm
Vào giữa thế kỷ XVIII, đất nước Đại Việt rơi vào tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng. Ở Đàng Ngoài, chính quyền Lê – Trịnh suy yếu, quan lại tham nhũng, bóc lột nhân dân. Ở Đàng Trong, chúa Nguyễn cũng không khá hơn, đời sống nhân dân vô cùng khổ cực.
Trong bối cảnh đó, năm 1771, tại vùng Tây Sơn (Bình Định), ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ đã đứng lên phát động khởi nghĩa.
Ban đầu, nghĩa quân Tây Sơn chủ yếu là nông dân nghèo, nhưng nhờ khẩu hiệu “lấy của người giàu chia cho người nghèo”, họ nhanh chóng thu hút được đông đảo quần chúng tham gia.
Nghĩa quân phát triển rất nhanh và giành được nhiều thắng lợi. Họ đánh bại các thế lực phong kiến ở Đàng Trong, lật đổ chính quyền chúa Nguyễn.
Sau đó, quân Tây Sơn tiến ra Bắc, đánh bại tập đoàn Lê – Trịnh, thống nhất đất nước.
Không dừng lại ở đó, phong trào Tây Sơn còn đánh bại hai cuộc xâm lược lớn: quân Xiêm (1785) và quân Thanh (1789).
Đặc biệt, Nguyễn Huệ – sau này là vua Quang Trung – đã thể hiện tài năng quân sự xuất sắc, đưa phong trào Tây Sơn đạt đến đỉnh cao.
Phong trào Tây Sơn không chỉ là một cuộc khởi nghĩa nông dân mà còn là một cuộc cách mạng lớn, góp phần thống nhất đất nước và bảo vệ độc lập dân tộc.



