Khởi nghĩa Phùng Hưng (766 – 791)
Tác giả: Trần Thị Thu Hiền
Cuối thế kỉ VIII, nhân dân ta vẫn phải sống dưới ách đô hộ của nhà Đường. Chính quyền đô hộ thi hành nhiều chính sách cai trị hà khắc, tăng cường bóc lột và bắt nhân dân phải chịu nhiều thứ thuế nặng nề. Cuộc sống ngày càng khó khăn khiến lòng căm phẫn trong nhân dân dâng cao. Trong hoàn cảnh đó, Phùng Hưng đã đứng lên lãnh đạo nhân dân khởi nghĩa, thể hiện mạnh mẽ tinh thần yêu nước và ý chí giành lại quyền tự chủ.
Phùng Hưng quê ở Đường Lâm, thuộc vùng Sơn Tây ngày nay. Ông xuất thân trong một gia đình có thế lực và có uy tín trong vùng. Phùng Hưng là người có sức khỏe, tài năng và được nhân dân tin tưởng. Trước sự áp bức của chính quyền nhà Đường, ông cùng em trai là Phùng Hải tập hợp lực lượng, chuẩn bị khởi nghĩa chống lại chính quyền đô hộ.
Khoảng năm 766, Phùng Hưng cùng Phùng Hải phát động cuộc khởi nghĩa. Nghĩa quân nhanh chóng nhận được sự hưởng ứng của đông đảo nhân dân. Với lực lượng ngày càng lớn mạnh, Phùng Hưng từng bước mở rộng địa bàn hoạt động và tiến đánh các khu vực do chính quyền nhà Đường kiểm soát. Nghĩa quân đã giành được nhiều thắng lợi, làm cho bộ máy cai trị của nhà Đường ở địa phương bị suy yếu.
Sau khi lực lượng đã đủ mạnh, Phùng Hưng đưa quân tiến về Tống Bình, trung tâm cai trị của nhà Đường ở nước ta. Tống Bình có vị trí quan trọng, tương ứng với khu vực Hà Nội ngày nay. Nghĩa quân bao vây và tấn công thành trong một thời gian dài. Trước sức mạnh của nghĩa quân, quân Đường phải chống đỡ rất khó khăn. Cuối cùng, quân ta giành quyền kiểm soát Tống Bình, đánh dấu thắng lợi lớn của cuộc khởi nghĩa.
Sau khi giành được Tống Bình, Phùng Hưng xây dựng chính quyền và tổ chức việc cai quản đất nước. Ông được nhân dân suy tôn là Bố Cái Đại Vương, thể hiện sự kính trọng và tình cảm sâu sắc của nhân dân đối với người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa. Tuy nhiên, cuộc đấu tranh chưa thể duy trì lâu dài. Sau khi Phùng Hưng qua đời, con trai ông là Phùng An tiếp tục lãnh đạo lực lượng và duy trì quyền tự chủ trong một thời gian.
Nhà Đường sau đó cử quân sang đàn áp. Trước sức mạnh của quân Đường, chính quyền do Phùng An lãnh đạo cuối cùng không thể giữ được lâu dài. Tuy cuộc khởi nghĩa Phùng Hưng không giành được nền độc lập hoàn toàn và lâu dài, nhưng đã gây tổn thất lớn cho chính quyền đô hộ, thể hiện sức mạnh của nhân dân và để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử đấu tranh chống Bắc thuộc.
Khởi nghĩa Phùng Hưng có ý nghĩa quan trọng đối với lịch sử dân tộc. Cuộc khởi nghĩa cho thấy tinh thần đấu tranh mạnh mẽ của nhân dân ta trước chính sách áp bức của chính quyền đô hộ nhà Đường. Việc nghĩa quân chiếm được Tống Bình chứng minh rằng nhân dân ta hoàn toàn có khả năng tập hợp lực lượng và giành quyền kiểm soát ở những trung tâm quan trọng.
Hình tượng Phùng Hưng còn được nhân dân ghi nhớ như một người lãnh đạo có lòng yêu nước, gần gũi với nhân dân và có ý chí chống ngoại xâm. Danh hiệu Bố Cái Đại Vương thể hiện sự tôn kính của nhân dân dành cho ông. Những câu chuyện về Phùng Hưng được lưu truyền qua nhiều thế hệ, góp phần nuôi dưỡng tinh thần yêu nước và ý thức về quyền tự chủ của dân tộc.
Khởi nghĩa Phùng Hưng là một trong những cuộc đấu tranh tiêu biểu của nhân dân Việt Nam trong thời kì Bắc thuộc. Dù chưa giành được độc lập lâu dài, cuộc khởi nghĩa đã góp phần làm suy yếu chính quyền đô hộ và tiếp nối truyền thống đấu tranh bất khuất của dân tộc. Tinh thần của Phùng Hưng và nghĩa quân là minh chứng cho khát vọng tự do, độc lập luôn tồn tại mạnh mẽ trong lòng người Việt Nam.



