Cựu Thanh niên xung phong

Khói súng trên đèo Kỳ Cùng

Câu chuyện tái hiện những ngày tháng khốc liệt nơi vùng biên giới tỉnh Lạng Sơn, khi bom đạn trút xuống không ngừng. Trong gian khó, hình ảnh một cô gái dân quân vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững tuyến đường tiếp tế đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tình yêu quê hương.

Đắk Lắk07/04/2026Nguyễn Trần Hoàng Ngân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Thị Mai, sinh ra và lớn lên ở một bản nhỏ gần dòng sông Kỳ Cùng, tỉnh Lạng Sơn. Những năm chiến tranh, quê tôi trở thành điểm nóng, nơi ngày đêm hứng chịu bom đạn. Khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi tham gia đội dân quân địa phương. Công việc của chúng tôi là canh gác, tải đạn, và quan trọng nhất là giữ cho con đường qua đèo luôn thông suốt – con đường huyết mạch để bộ đội hành quân và tiếp tế. Đèo Kỳ Cùng khi ấy không còn yên bình như trước. Ban ngày, máy bay gầm rú trên đầu, thả bom xuống từng khúc đường. Ban đêm, chúng tôi tranh thủ sửa đường, lấp hố bom, kéo từng thân cây chắn lại những đoạn sạt lở. Có một đêm, trời tối đen như mực. Tôi cùng ba người trong tổ nhận nhiệm vụ đưa một đoàn xe tải quân nhu vượt đèo. Khi đoàn xe vừa đến khúc cua hiểm trở nhất, pháo sáng bất ngờ rực lên. Ngay sau đó là tiếng bom nổ chát chúa. Đất đá từ trên cao đổ xuống, một chiếc xe bị trúng bom, bốc cháy. Tiếng người kêu cứu vang lên giữa khói lửa. Tôi không kịp nghĩ gì nhiều, chỉ lao tới. “Còn người trong xe!” – ai đó hét lên. Tôi cùng anh Lý, một chiến sĩ lái xe, cố mở cửa xe đang cháy. Nhiệt nóng rát mặt, khói làm mắt cay xè. Cuối cùng, chúng tôi kéo được hai người ra ngoài. Một người đã ngất, người còn lại bị thương nặng. Bom vẫn rơi. Nhưng nếu dừng lại, cả đoàn xe phía sau sẽ mắc kẹt, thậm chí bị tiêu diệt. Tôi cắn răng, chạy lên phía trước, cầm đèn pin làm hiệu dẫn đường. “Đi theo ánh sáng này!” – tôi hét lớn trong tiếng nổ. Từng chiếc xe một, chậm rãi lăn bánh qua đoạn đèo nguy hiểm. Tôi đứng đó, giữa mưa bom, giơ cao chiếc đèn, tim đập dồn dập. Có lúc tôi nghĩ mình sẽ không còn cơ hội trở về. Khi chiếc xe cuối cùng vượt qua an toàn, tôi mới khuỵu xuống. Tay vẫn nắm chặt chiếc đèn pin, ánh sáng yếu ớt nhưng không tắt. Sau đêm ấy, tôi bị bỏng nhẹ, phải nghỉ vài ngày. Nhưng con đường vẫn thông, đoàn xe vẫn tiếp tục hành trình, và tôi lại quay trở lại vị trí của mình. Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Đèo Kỳ Cùng đã yên bình, xanh lại màu cây lá. Nhưng mỗi khi đứng trên đỉnh đèo, nhìn xuống con đường uốn lượn, tôi vẫn nghe đâu đây tiếng động cơ, tiếng bom, và thấy ánh đèn nhỏ bé của mình năm xưa. Đó không chỉ là ánh sáng dẫn đường, mà còn là niềm tin – rằng dù trong khói lửa, con người vẫn có thể thắp lên hy vọng và giữ vững con đường sống cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn