Khói Sương Trên Bán Đảo Sơn Trà (1)
Những năm chiến tranh, Bán đảo Sơn Trà phủ đầy khói sương và tiếng đại bác vọng từ phía biển.
Dưới chân núi có một làng nhỏ của ngư dân sống bằng nghề chài lưới. Cậu bé Nam ngày nào cũng theo mẹ gánh cá ra chợ sớm, đi qua con đường đất men theo triền núi đầy dấu bom.
Người dân Sơn Trà quen với những đêm không ngủ. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả làng lại kéo nhau xuống hầm trú ẩn đào sâu trong sườn núi. Nhưng giữa hiểm nguy ấy, họ vẫn giữ một thói quen: sáng nào cũng đốt bếp nấu cơm cho những người lính đi ngang qua.
Một buổi chiều mưa lớn, Nam phát hiện một chiến sĩ bị thương lạc trong rừng. Cậu dẫn anh đến ngôi chùa nhỏ ven núi để chữa trị. Trong những ngày trú lại, người lính thường kể cho Nam nghe về tương lai của Đà Nẵng — nơi sẽ có những cây cầu sáng rực bên sông và khách du lịch từ khắp nơi tìm đến biển xanh Sơn Trà.
Ngày người lính rời đi, ông chỉ lên đỉnh núi mờ sương:
“Rồi nơi này sẽ bình yên thôi.”
Nhiều năm sau, Nam đứng trên bán đảo nhìn thành phố lên đèn dưới chân núi. Trong tiếng sóng và gió rừng Sơn Trà, cậu vẫn nhớ về những con người đã giữ niềm tin giữa thời hoa lửa.


