Bài viết

Khối Thân Người Trên Đồi Him Lam

Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc quyết tử của chiến sĩ Phan Đình Giót vào chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954. Khi hỏa lực địch từ lô cốt cứ điểm Him Lam quét ngang trận địa, cản bước tiến của đơn vị, anh đã không do dự dùng chính thân mình bịt kín họng súng tử thần, viết nên bản hùng ca về sự hy sinh cao cả vì độc lập dân tộc.

Tây Ninh08/07/2026Trần Anh Tuấn (xã Bình Đức)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, đồi Him Lam là vị trí then chốt, được địch xây dựng cực kỳ kiên cố với hệ thống lô cốt, hàng rào thép gai và bãi mìn dày đặc. Pháo binh ta đã dội bão lửa xuống, nhưng khi bộ đội ta bắt đầu xung phong, các họng súng máy từ lô cốt của giặc vẫn điên cuồng nhả đạn, ghim chặt đội hình tấn công của quân ta xuống mặt đất.

Phan Đình Giót, một chiến sĩ người dân tộc Kinh nhưng lớn lên trên mảnh đất Hà Tĩnh nghèo khó, mang trong mình vóc dáng rắn rỏi của một người nông dân quen dầm mưa dãi nắng. Anh là một người lính mộc mạc, ít nói nhưng nổi tiếng dũng cảm và luôn xung phong vào những nơi hiểm yếu nhất.

Chiều ngày 13 tháng 3, khi cuộc tấn công vừa bắt đầu, Phan Đình Giót cùng tổ bộc phá đã dũng cảm vượt qua hàng rào thép gai, dùng khối bộc phá 20kg phá hủy thành công hai chiếc lô cốt tiền tiêu. Tuy nhiên, khi đơn vị tiếp tục tiến lên, một chiếc lô cốt lớn ở trung tâm cứ điểm bất ngờ phun ra những làn đạn đại liên xối xả. Nhiều đồng đội đã hy sinh ngay trước mắt anh.

Đạn địch quét đi quét lại khiến quân ta không thể ngóc đầu lên được. Phan Đình Giót bị thương ở đùi, máu chảy ướt đẫm ống quần. Anh cố gắng dùng súng tiểu liên bắn trả, nhưng đạn không thể xuyên thủng lớp tường bê tông dày. Nếu không dập tắt được họng súng này, cả tiểu đoàn sẽ phải trả giá bằng xương máu và chiến dịch mở màn có nguy cơ thất bại.

Không còn bộc phá, trong một khoảnh khắc của sự sống và cái chết, Phan Đình Giót nhìn những đồng đội đang nằm rạp dưới làn đạn. Anh nghiến răng, đứng thẳng dậy, vung tay hô vang: "Thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước! Tiến lên!".

Anh lao mình về phía trước, bò áp sát họng súng của địch. Khi chỉ còn cách lỗ châu mai chừng vài mét, anh rướn người, dồn hết sức lực cuối cùng của một cơ thể bị thương, lấy thân mình lao mạnh vào lỗ châu mai đang phun lửa.

Khực!

Thân hình của người chiến sĩ trẻ đã lấp kín lỗ châu mai. Họng súng đại liên của địch bị chặn đứng, hỏa lực câm bặt ngay lập tức. Cả chiến trường như lặng đi trong giây lát, rồi tiếng reo hò vang dậy: "Xung phong! Trả thù cho anh Giót!".

Hàng loạt chiến sĩ ta ào ạt lao lên như sóng vỗ, đập tan trung tâm đề kháng Him Lam ngay trong đêm hôm đó. Khi đơn vị chiếm được lô cốt, họ bế anh ra. Người chiến sĩ ấy đã hy sinh, nhưng tư thế của anh vẫn sừng sững, lồng ngực anh đã chặn đứng họng súng của quân thù, đổi lấy sự sống cho hàng trăm đồng đội và con đường thắng lợi cho cả chiến dịch.

Anh hùng Phan Đình Giót đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai của anh đã trở thành biểu tượng cao đẹp nhất của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Anh đã trở thành một phần của mảnh đất Điện Biên, hòa vào hồn thiêng sông núi, nhắc nhở thế hệ mai sau về lòng yêu nước vô bờ bến và sự hy sinh vĩ đại của những người con đã viết nên trang sử vẻ vang cho dân tộc Việt Nam.

Câu chuyện về Phan Đình Giót không chỉ là lòng dũng cảm, mà là sự minh chứng cho sức mạnh của một tâm hồn đã đạt đến cảnh giới cao nhất của tình yêu đồng loại và trách nhiệm đối với đất nước. Anh đã chọn cho mình một cách kết thúc cuộc đời để hàng triệu người khác được sống trong độc lập và hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn