Bài viết

Khối Thép Trên Vách Vực

Câu chuyện kể về anh lực lượng pháo binh tên Bình trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa đêm mưa trơn trượt trên vách núi dựng đứng, khi sợi dây tời bị đứt khiến khẩu pháo nặng hàng tấn chực lao xuống vực sâu, anh đã đưa ra một quyết định dũng cảm dốc toàn bộ sức tàn để làm lá chắn, bảo vệ "con voi sắt" của trung đoàn.

Tây Ninh08/07/2026Mai Đình Đức (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1954, núi rừng Tây Bắc rung chuyển bởi bước chân của hàng vạn chiến sĩ, dân công hướng về lòng chảo Điện Biên Phủ. Để chuẩn bị cho trận đánh hiệp đồng binh chủng chưa từng có, nhiệm vụ tối thượng lúc bấy giờ là phải đưa những khẩu pháo cao xạ, lựu pháo nặng hàng tấn vượt qua những đỉnh núi cao sương mù bao phủ, tiếp cận trận địa. Không có máy móc, tất cả đều dựa vào sức người.

Anh Bình, một chiến sĩ pháo binh có bờ vai vạm vỡ như khối đá hộc và đôi bàn tay chai sạn vì sương gió, cùng tiểu đội của mình đang ghì chặt sợi dây tời để kéo một khẩu pháo cao xạ lên đỉnh đèo Pha Đinh. Trời mưa dầm dề nhiều ngày, đường núi biến thành những rãnh bùn nhão nhoét, trơn như mỡ. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút không thấy đáy.

"Hai, ba, nào! Hai, ba, nào!" — Tiếng hò kéo pháo vang lên trầm hùng, át cả tiếng gió ngàn và tiếng bom định kỳ của máy bay Pháp dội xuống các ngả đường.

Đêm càng về khuya, sương mù càng dày đặc. Khi khẩu pháo chỉ còn cách đỉnh dốc vài mươi mét, một tiếng phựt khô khốc vang lên giữa màn đêm. Sợi dây tời chính bằng cao su bị quá tải đã đứt phăng. Khẩu pháo khổng lồ mất điểm tựa, bắt đầu trượt lùi nhanh về phía vực thẳm, kéo theo cả mấy chiến sĩ đang ghì dây phụ.

"Pháo trôi! Pháo trôi rồi!" — Tiếng hét thất thanh xé toạc màn sương.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nếu khẩu pháo rơi xuống vực, công sức của hàng trăm con người trong cả tháng trời sẽ đổ sông đổ biển, và nghiêm trọng hơn, trận địa của ta sẽ thiếu hỏa lực, đẩy đồng đội ở tiền tuyến vào thế nguy hiểm.

Không một giây chần chừ, Bình buông sợi dây đứt, lao mình về phía bánh pháo đang lăn ngược. Với sức lực phi thường được thúc đẩy bởi ý chí sắt đá, Bình dùng hai tay trần chộp lấy thanh gỗ chèn pháo, rướn toàn bộ thân hình hộ pháp của mình ép chặt vào bánh xe thép, lấy chính cơ thể và đôi vai làm một chiếc phanh sống.

Sức nặng hàng tấn của khối thép ép xuống, tiếng xương khớp của Bình kêu răng rắc, máu từ lòng bàn tay và bờ vai anh rỉ ra, thấm đỏ cả một góc bánh pháo. Nỗi đau đớn tột cùng ập đến, nhưng đôi mắt Bình rực lửa, hàm răng nghiến chặt đến bật máu: "Anh em... chèn pháo... mau!"

Hành động dũng cảm đóng vai trò như một chiếc "mỏ neo" sập xuống trong vài giây ngắn ngủi nhưng vô giá ấy đã giúp khẩu pháo khựng lại đà trượt. Ngay lập tức, các chiến sĩ khác lao vào, dùng những khúc gỗ lớn cố định chặt chẽ các bánh xe. Khẩu pháo được giữ vững ngay sát mép bờ vực thẳm.

Khẩu pháo đã an toàn, nhưng Bình thì ngã khuỵu xuống đất bùn, hai cánh tay bầm dập và bờ vai bị chấn thương nghiêm trọng. Khi đồng đội bế anh lên, người chiến sĩ trẻ chỉ thều thào hỏi một câu: "Pháo... pháo có sao không các đồng chí?" rồi lịm đi.

Chiến dịch Điện Biên Phủ năm ấy đã kết thúc bằng một thắng lợi "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu". Những khẩu pháo được kéo lên bằng máu, mồ hôi và cả những tấm thân làm lá chắn như anh Bình đã dõng dạc nhả đạn, đập tan tập đoàn cứ điểm của thực dân Pháp. Câu chuyện "khối thép trên vách vực" đã trở thành một biểu tượng bất tử về tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của những người lính pháo binh thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khối Thép Trên Vách Vực | Câu chuyện thời hoa lửa