KHỐI THUỐC NỔ 12KG VÀ Ý CHÍ THÉP CỦA ANH HÙNG LÝ VIẾT MƯU
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

Vào lúc 6 giờ sáng ngày 16-9-1950, trận Đông Khê – trận đánh mở màn cho chiến dịch Biên Giới lịch sử chính thức bắt đầu. Sau những đợt công kích dồn dập vào các phòng tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch, đúng 17 giờ ngày 17-9, quân ta đồng loạt nổ súng mở các cuộc tiến công mới vào trung tâm Đông Khê. Tại hướng đông, Trung đoàn 174 được lệnh đánh thẳng vào đồn chính dưới sự yểm trợ của pháo binh ta đặt trên đỉnh Cạm Phầy.
Thế nhưng, cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng cam go khi quân địch điên cuồng kháng cự, bắn đạn pháo dày đặc chặn mọi ngả đường khiến bộ đội ta tiến không được mà lùi cũng gặp muôn vàn khó khăn. Tiểu đội xung kích đánh bộc phá của Trung đoàn 174 gồm 13 chiến sĩ quả cảm thì đã có tới 3 đồng chí bị sát thương.
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, người Tiểu đội trưởng bộc phá Lý Viết Mưu – một người con ưu tú của xã Độc Lập, huyện Than Uyên – đã thể hiện sự mưu trí và lòng dũng cảm phi thường. Giữa làn mưa bom bão đạn, anh bình tĩnh bò đến từng ngách hầm để thu nhặt lại các thủ pháo còn sót lại. Anh tỉ mỉ gói chặt chúng lại, tạo thành một khối bộc phá khổng lồ nặng tới 12kg.
Trong tâm trí người chiến sĩ trẻ lúc ấy chỉ có một quyết tâm sắt đá cùng một suy nghĩ đầy quả cảm: Anh quyết định sẽ giật nụ xòe trước rồi mới ôm bộc phá xông lên. Bởi lẽ, anh hiểu rằng nếu bản thân có trúng đạn hy sinh trên đường tiến, khối thuốc nổ vẫn sẽ phát nổ, đồng thời kích nổ luôn cả những trái bộc phá mà các liệt sĩ trước đó đã bỏ lại chiến trường. Ý chí hy sinh vì đại cục ấy đã biến anh thành một mũi tiến công mãnh liệt lao thẳng về phía quân thù.
Trên đường xông lên cửa mở, Lý Văn Mưu liên tục bị trúng đạn. Những vết thương chí mạng vào chân và vào bụng khiến anh đau đớn tột cùng và có lúc đã quỵ xuống giữa chiến trường. Nhưng không một viên đạn nào của kẻ thù có thể khuất phục được ý chí của người tiểu đội trưởng. Lý Văn Mưu cắn chặt răng chịu đựng cơn đau thấu xương, dùng hết chút sức lực cuối cùng cố trườn lên, đẩy bằng được khối thuốc nổ 12kg sát vào hầm ngầm địch.
Một tiếng nổ xé toạc không gian vang lên. Sức công phá khủng khiếp của khối bộc phá 12kg đã kích nổ thêm ba trái bộc phá nằm gần đó, san phẳng hoàn toàn hầm ngầm kiên cố của địch. Lý Văn Mưu đã anh dũng hy sinh ngay tại trận địa. Nhưng sự hy sinh của anh đã mở toang con đường máu, tạo thời cơ vàng cho quân ta ào lên như triều dâng thác đổ để đánh chiếm đồn địch.
Chiến thắng Đông Khê oanh liệt ngày ấy không chỉ cổ vũ mạnh mẽ khí thế lập công của toàn quân trên khắp các mặt trận, tạo thế thuận lợi cho sự phát triển của toàn bộ chiến dịch, mà còn đánh dấu bước tiến mới về trình độ công kiên của bộ đội ta. Ghi nhận công lao hy sinh vĩ đại đó, tại Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua tháng 5-1952, đồng chí Lý Văn Mưu đã vinh dự được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương của anh – người tiểu đội trưởng cắn răng trườn lên cùng khối thuốc nổ 12kg – mãi mãi là một khúc tráng ca bất tử trong lịch sử giữ nước của dân tộc.



