Người có công giúp đỡ cách mạng

Khói Trầm Bên Bến Tân Lợi

Khói Trầm Bên Bến Tân Lợi

Vĩnh Long03/07/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khói Trầm Bên Bến Tân Lợi

Có những dòng tên khi viết vào tờ khai thương tật chỉ vẻn vẹn vài phân tự chữ, nhưng khi lật ngược lại thời gian, nó lại là cả một khoảng trời rực lửa của một thời hoa niên hiến dâng cho Tổ quốc. Ông, người lính năm ấy – Dương Văn Hữu.

Sinh ra vào một ngày mùa hạ năm 1964, tuổi thơ của cậu bé Hữu lớn lên cùng tiếng võng đưa và cả những tiếng bom gầm vang vọng từ phía vĩ tuyến. Mảnh đất Tân Lợi dang tay đón ông vào lòng, nuôi dưỡng ông bằng dòng nước mát và cái chất chân chất, kiên cường của người con vùng đất lửa. Khi chớm tuổi đôi mươi, cái tuổi đẹp nhất của một đời người với bao ước mơ và hoài bão, ông nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, xếp lại bút nghiên, gác lại những hẹn thề riêng tư để khoác lên mình màu áo xanh người lính.

Thời hoa lửa ấy, ai bước vào trận tuyến mà chẳng mang trong mình một trái tim rực cháy? Những đêm hành quân xuyên rừng già, những trận đánh giáp lá cà nơi cửa ngõ, máu và mồ hôi của chàng trai trẻ Dương Văn Hữu đã hòa cùng đất mẹ Tân Lợi. Trong một trận chiến khốc liệt, khi làn đạn của kẻ thù cày xới từng tấc đất, ông đã ngã xuống nhưng tay vẫn không rời báng súng.

Ông may mắn trở về từ cõi chết, nhưng một phần xương máu đã vĩnh viễn gửi lại chiến trường. Tỷ lệ thương tật bệnh binh 61-70% – những con số khô khốc trên giấy tờ ấy thực chất là những vết sẹo hằn sâu trên da thịt, là những cơn đau nhức nhối thấu xương mỗi khi trái gió trở trời. Nó là chứng tích của một thời thanh xuân không tiếc máu xương, một thời mà lồng ngực người lính trẻ chỉ có một nhịp đập duy nhất: Vì độc lập, tự do của dân tộc.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa vào dĩ quá, người thương binh Dương Văn Hữu năm nào lại lặng lẽ sống một cuộc đời bình dị tại quê nhà Tân Lợi. Mái tóc đã điểm bạc, bước chân có phần khập khiễng vì vết thương cũ, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng vẹn nguyên cái khí chất của người lính cụ Hồ. Mỗi nén hương trầm thắp lên cho đồng đội vào những ngày kỷ niệm, ông lại thấy dáng hình của tuổi đôi mươi mốt thuở hiện về – một thời hoa lửa kiêu hùng, một cuộc đời đã sống không hề hối tiếc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn