Anh hùng Lực lượng vũ trang

Không ai bị bỏ lại phía sau

Nghệ An06/07/2026Đoàn Thị Tú Oanh, Bí thư chi đoàn Làng Nghè (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến đấu nơi biên giới Tây Nam, bác Nguyễn Hữu Minh đã chứng kiến nhiều trận đánh ác liệt, nhiều cuộc chia ly và không ít lần đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết. Nhưng điều còn đọng lại sâu sắc nhất trong ký ức của bác không phải là tiếng súng hay khói lửa chiến tranh, mà là tình đồng đội của những người lính năm xưa.

Bác kể rằng, những người lính trong đơn vị đến từ nhiều miền quê khác nhau. Người Hà Nội, người Hà Nam Ninh, người Ninh Bình, người Nghệ An. Họ gặp nhau khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những giấc mơ và những nỗi nhớ quê hương riêng. Thế nhưng, khi đã bước vào chiến trường, họ chỉ còn chung một cái tên: đồng đội.

Chiến tranh là nơi mà mỗi bước chân đều có thể đối mặt với hiểm nguy. Có những trận đánh kéo dài trong mưa bom bão đạn, có những lần đơn vị bị địch bao vây từ nhiều phía. Trong hoàn cảnh ấy, điều người lính lo lắng nhất không phải là bản thân mình có bị thương hay không, mà là đồng đội bên cạnh có còn an toàn hay không.

Bác nhớ lại những lần hành quân giữa rừng sâu. Đường đi đầy gai góc, đá tai mèo sắc nhọn và những cơn mưa rừng xối xả. Có người kiệt sức, có người bị thương, nhưng không ai bị bỏ lại phía sau. Người khỏe dìu người yếu. Người đi trước quay lại đỡ người đi sau. Cả đơn vị cứ thế nương tựa vào nhau mà tiến lên.

Trong những trận đánh ác liệt nhất, khi đạn địch bắn tới tấp, các chiến sĩ vẫn tìm mọi cách đưa đồng đội bị thương ra khỏi làn đạn. Bởi với họ, tình đồng đội không chỉ là một lời nói, mà là trách nhiệm, là tình cảm được đánh đổi bằng cả sinh mạng của mình.

Bác từng kể rằng, trong chiến tranh, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc. Có người vừa còn trò chuyện cùng nhau đó, phút sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chính vì vậy, những người còn sống luôn trân trọng từng khoảnh khắc được sát cánh bên nhau và luôn tâm niệm một điều: dù khó khăn đến đâu cũng không được bỏ rơi đồng đội.

Có lẽ cũng vì thế mà đến tận hôm nay, sau gần nửa thế kỷ, bác vẫn đau đáu nhớ về những người đã hy sinh, nhớ về đồng chí Phóng và nhiều đồng đội khác còn nằm lại nơi biên giới xa xôi. Trong trái tim người lính, họ chưa bao giờ bị lãng quên.

Bác lặng đi một lúc rồi chia sẻ với các đoàn viên thanh niên:

"Ngày trước, chúng tôi không bỏ lại đồng đội phía sau giữa chiến trường. Hôm nay các cháu cũng đừng bỏ lại nhau phía sau trong cuộc sống. Khi bạn mình gặp khó khăn thì biết giúp đỡ, khi người khác vấp ngã thì biết động viên, khi tập thể cần thì biết chung tay góp sức. Sống biết yêu thương, biết sẻ chia và biết trách nhiệm với cộng đồng thì xã hội sẽ ngày càng tốt đẹp hơn."

Bác nói rằng thế hệ trẻ hôm nay may mắn được học tập và trưởng thành trong hòa bình. Các cháu không phải đối mặt với bom đạn, nhưng sẽ có những thử thách khác trên con đường lập thân, lập nghiệp. Những lúc ấy, tinh thần đoàn kết, biết quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau sẽ trở thành sức mạnh để cùng vượt qua khó khăn.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng bài học về tình đồng đội vẫn còn nguyên giá trị. "Không ai bị bỏ lại phía sau" không chỉ là một nguyên tắc trên chiến trường năm ấy, mà còn là một lời nhắc nhở cho cuộc sống hôm nay. Bởi một cộng đồng mạnh không phải là nơi chỉ có những cá nhân giỏi giang, mà là nơi mọi người biết đồng hành, nâng đỡ và cùng nhau tiến về phía trước.

Đó cũng chính là điều mà người cựu chiến binh Nguyễn Hữu Minh luôn mong muốn gửi gắm đến thế hệ trẻ: hãy sống có trách nhiệm, biết yêu thương con người và không thờ ơ trước khó khăn của người khác. Khi biết nắm chặt tay nhau, chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách và xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn