Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHÔNG AI CHIẾN ĐẤU MỘT MÌNH

Nghệ An07/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc về những năm tháng quân ngũ, ông Nguyễn Văn Nhuận hiếm khi nói đến bản thân.

Trong câu chuyện của ông luôn có hình bóng của đồng đội.

Bởi ông hiểu rằng, trên chiến trường, không một người lính nào có thể chiến đấu một mình.

Sức mạnh của một đơn vị không nằm ở từng cá nhân.

Mà nằm ở sự đoàn kết.

Ở niềm tin dành cho nhau.

Và ở tinh thần sẵn sàng hy sinh vì đồng đội.

Ông nhớ những ngày hành quân dọc biên giới Campuchia.

Mỗi người mang trên vai ba lô, vũ khí và lương thực.

Con đường phía trước đầy hiểm nguy.

Nhưng chưa bao giờ có ai bị bỏ lại phía sau.

Người khỏe giúp người yếu.

Người đi trước nhường đường cho người phía sau.

Khi dừng chân nghỉ, mọi người lại cùng nhau chia từng ngụm nước, từng phần lương khô.

Không ai tính toán hơn thiệt.

Bởi tất cả đều hiểu rằng, sự sống của mình gắn liền với sự sống của đồng đội.

Trong chiến đấu cũng vậy.

Mỗi mệnh lệnh được thực hiện bằng sự hiệp đồng chặt chẽ của cả đơn vị.

Người bắn yểm trợ.

Người cơ động.

Người tải đạn.

Người cứu thương.

Mỗi vị trí đều quan trọng.

Nếu một mắt xích bị đứt gãy, cả đội hình có thể gặp nguy hiểm.

Ông Nguyễn Văn Nhuận từng là Trung đội trưởng Trung đội hỏa lực của Đại đội 9.

Ông hiểu rõ hơn ai hết giá trị của sự phối hợp trong chiến đấu.

Theo lời ông kể, có những thời điểm hỏa lực của địch rất mạnh.

Đơn vị phải bình tĩnh hiệp đồng, bám sát nhiệm vụ và hỗ trợ nhau từng bước.

Chính tinh thần đoàn kết ấy đã giúp nhiều người vượt qua những thời khắc tưởng như không còn hy vọng.

Sau trận đánh ngày 17 tháng 4 năm 1984, khi đơn vị chịu thương vong rất lớn, những người còn lại không chỉ nghĩ đến việc bảo toàn tính mạng của mình.

Họ tìm mọi cách đưa thương binh ra khỏi trận địa.

Người còn sức thì cõng người bị thương.

Người còn khả năng chiến đấu thì yểm trợ cho đồng đội rút lui.

Đó không chỉ là mệnh lệnh.

Đó còn là tình cảm của những người đã cùng nhau sống, cùng nhau chiến đấu và cùng nhau đối mặt với cái chết.

Ông vẫn nhớ hình ảnh anh Thắng, người đồng đội quê Can Lộc, Hà Tĩnh, đã đưa mình ra khỏi khu vực giao tranh khi ông bị thương.

Ký ức ấy luôn nhắc ông rằng, trong chiến tranh, có những người sẵn sàng đặt sự an toàn của đồng đội lên trước chính bản thân mình.

Theo ông Nguyễn Văn Nhuận, tình đồng đội không được tạo nên trong những lời hứa.

Nó được vun đắp qua từng ngày hành quân.

Qua những bữa cơm thiếu thốn.

Qua những đêm thức trắng giữa rừng.

Và được thử thách trong chính những giờ phút khốc liệt nhất của chiến tranh.

Đến hôm nay, chiến tranh đã lùi xa.

Những người lính năm xưa mỗi người một cuộc sống.

Nhưng chỉ cần gặp lại nhau, cảm giác thân thuộc vẫn nguyên vẹn như thuở còn trong quân ngũ.

Không cần nói nhiều.

Một cái bắt tay.

Một ánh mắt.

Một tiếng gọi "đồng chí".

Là đủ để bao ký ức ùa về.

Ông Nguyễn Văn Nhuận luôn cho rằng, điều quý giá nhất mình nhận được sau những năm tháng quân ngũ không chỉ là bản lĩnh của người lính.

Đó còn là tình đồng chí, đồng đội – một tình cảm được xây dựng bằng lòng tin, được thử thách bằng gian khổ và được gìn giữ bằng cả cuộc đời.

Ông mong rằng, trong cuộc sống hôm nay, thế hệ trẻ cũng sẽ biết đoàn kết, biết yêu thương và biết sống vì tập thể.

Bởi dù trong chiến tranh hay trong thời bình, không ai có thể làm nên những điều lớn lao nếu chỉ bước đi một mình.

Đó là bài học mà người lính năm xưa đã mang theo từ chiến trường và vẫn luôn coi là hành trang quý giá nhất của cuộc đời.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn