Bài viết

"Không ai khôn hết được đâu"

Trong những ngày sống và làm việc ở Tân Trào năm 1945, Bác ở tại nhà ông Nguyễn Tiến Sự. Cuộc sống khi ấy rất khó khăn nhưng gia đình luôn dành cho Bác sự chăm sóc chu đáo. Một hôm, Bác hỏi ông Sự: "Chú năm nay bao nhiêu tuổi?" Ông trả lời: "Thưa Bác, tôi ba mươi tám tuổi." Bác mỉm cười hiền hậu rồi hỏi tiếp: "Chú có biết chữ nhiều không?" Ông thật thà thưa rằng mình chỉ biết ít chữ vì từ nhỏ không có điều kiện đi học. Nghe vậy, Bác ân cần căn dặn: "Ba mươi tám tuổi còn trẻ lắm. Phải học nữa. Học chữ, học cách làm việc, học kinh nghiệm của mọi người. Không ai khôn hết được đâu." Lời dạy của Bác rất giản dị nhưng chứa đựng một triết lý sâu sắc. Theo Bác, học tập không có giới hạn tuổi tác. Dù là cán bộ hay người dân, dù trẻ hay già, ai cũng cần học để hoàn thiện bản thân. Sau này, ông Nguyễn Tiến Sự luôn ghi nhớ lời Bác và thường kể lại cho con cháu như một bài học quý giá về tinh thần học tập suốt đời. Ý nghĩa: Học tập là việc làm suốt cuộc đời. Sự khiêm tốn và tinh thần cầu tiến sẽ giúp mỗi người trưởng thành hơn. Câu chuyện 3: Bữa cơm của Bác ở Tân Trào Những ngày ở lán Nà Nưa và trong các gia đình ở Tân Trào, cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Thức ăn chủ yếu là rau rừng, măng, ngô, khoai và chút muối vừng. Mặc dù là người lãnh đạo cao nhất của cách mạng lúc bấy giờ, Bác Hồ không bao giờ yêu cầu chuẩn bị món ăn riêng. Gia đình chủ nhà ăn gì thì Bác ăn nấy. Có hôm bữa cơm chỉ có bát canh rau rừng, ít măng luộc và bát muối vừng, Bác vẫn ăn rất ngon miệng. Khi thấy chủ nhà muốn dành phần thức ăn ngon hơn cho mình, Bác liền nói: "Các cô, các chú ăn thế nào thì Bác ăn như thế." Bác luôn nhắc mọi người phải tiết kiệm từng hạt gạo, từng bó rau vì đất nước đang trong giai đoạn rất khó khăn. Từ những bữa cơm đạm bạc ấy, mọi người càng thêm kính trọng vị lãnh tụ sống giản dị, không bao giờ nghĩ đến bản thân mà luôn lo cho nhân dân và cách mạng. Ý nghĩa: Đức tính giản dị, tiết kiệm và luôn nghĩ đến người khác là phẩm chất cao đẹp của Bác Hồ.

06/08/2026Xã Tân Trào (Đoàn xã Tân Trào)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày sống và làm việc ở Tân Trào năm 1945, Bác ở tại nhà ông Nguyễn Tiến Sự. Cuộc sống khi ấy rất khó khăn nhưng gia đình luôn dành cho Bác sự chăm sóc chu đáo.

Một hôm, Bác hỏi ông Sự:

  • "Chú năm nay bao nhiêu tuổi?"

Ông trả lời:

  • "Thưa Bác, tôi ba mươi tám tuổi."

Bác mỉm cười hiền hậu rồi hỏi tiếp:

  • "Chú có biết chữ nhiều không?"

Ông thật thà thưa rằng mình chỉ biết ít chữ vì từ nhỏ không có điều kiện đi học.

Nghe vậy, Bác ân cần căn dặn:

"Ba mươi tám tuổi còn trẻ lắm. Phải học nữa. Học chữ, học cách làm việc, học kinh nghiệm của mọi người. Không ai khôn hết được đâu."

Lời dạy của Bác rất giản dị nhưng chứa đựng một triết lý sâu sắc. Theo Bác, học tập không có giới hạn tuổi tác. Dù là cán bộ hay người dân, dù trẻ hay già, ai cũng cần học để hoàn thiện bản thân.

Sau này, ông Nguyễn Tiến Sự luôn ghi nhớ lời Bác và thường kể lại cho con cháu như một bài học quý giá về tinh thần học tập suốt đời.

Ý nghĩa: Học tập là việc làm suốt cuộc đời. Sự khiêm tốn và tinh thần cầu tiến sẽ giúp mỗi người trưởng thành hơn.


Câu chuyện 3: Bữa cơm của Bác ở Tân Trào

Những ngày ở lán Nà Nưa và trong các gia đình ở Tân Trào, cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Thức ăn chủ yếu là rau rừng, măng, ngô, khoai và chút muối vừng.

Mặc dù là người lãnh đạo cao nhất của cách mạng lúc bấy giờ, Bác Hồ không bao giờ yêu cầu chuẩn bị món ăn riêng. Gia đình chủ nhà ăn gì thì Bác ăn nấy. Có hôm bữa cơm chỉ có bát canh rau rừng, ít măng luộc và bát muối vừng, Bác vẫn ăn rất ngon miệng.

Khi thấy chủ nhà muốn dành phần thức ăn ngon hơn cho mình, Bác liền nói:

"Các cô, các chú ăn thế nào thì Bác ăn như thế."

Bác luôn nhắc mọi người phải tiết kiệm từng hạt gạo, từng bó rau vì đất nước đang trong giai đoạn rất khó khăn.

Từ những bữa cơm đạm bạc ấy, mọi người càng thêm kính trọng vị lãnh tụ sống giản dị, không bao giờ nghĩ đến bản thân mà luôn lo cho nhân dân và cách mạng.

Ý nghĩa: Đức tính giản dị, tiết kiệm và luôn nghĩ đến người khác là phẩm chất cao đẹp của Bác Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn