Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Không ai nhớ mặt đặt tên Nhưng họ đã làm nên Đất Nước”

Đắk Lắk06/07/2026Đoàn Trường THPT Ngô Gia Tự (Đoàn phường Phú Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Không ai nhớ mặt đặt tên Nhưng họ đã làm nên Đất Nước”

Trong buổi gặp mặt đầy xúc động, các đoàn viên thanh niên Trường THPT Ngô Gia Tự vinh dự được lắng nghe câu chuyện của cụ Lê Trúc Ánh – cựu chiến binh thời kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ. Dù hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ký ức về những ngày tháng lửa đạn vẫn còn nguyên vẹn trong lời kể của cụ.

Cụ nhớ như in trận chiến tháng 6 năm 1954 trên chính mảnh đất quê hương. Khi ấy, thực dân Pháp huy động lực lượng lớn, tiến công vào địa bàn tỉnh Phú Yên (cũ) từ hai hướng: Đèo Cả và Buôn Ma Thuột – Sông Hinh – Sơn Hòa. Trước tình hình đó, thực hiện chỉ đạo từ Trung ương, Bộ Chỉ huy Quân khu 5 và Tỉnh đội Phú Yên, quân ta triển khai chiến dịch “Chống kế hoạch Át-lăng”, phối hợp cùng chiến trường chính Điện Biên Phủ.

Dù địch chiếm ưu thế về quân số và vũ khí, với ý chí kiên cường, lòng căm thù giặc sâu sắc và niềm tin tuyệt đối vào Bác Hồ, quân ta đã kiên trì bám trụ, chờ thời cơ phản công. Đầu tháng 6/1954, tại núi Sầm, quân ta mở trận phản công quyết định. Với lực lượng của Tiểu đoàn 40 và Tiểu đoàn 380, cùng chiến thuật mai phục chặt chẽ tại Gò Tơ (Hòa Trị), ta đã đánh mạnh, tiêu diệt nhiều sinh lực địch, buộc số còn lại phải tháo chạy, co cụm và rút lui theo Quốc lộ 25. Trận đánh kết thúc với thắng lợi vang dội, ta thu được nhiều vũ khí của địch.

Nhưng điều khắc sâu nhất trong ký ức của cụ không chỉ là chiến thắng. Đó là khoảnh khắc sau trận đánh, cụ nghe tin qua điện đàm từ Trung ương: Pháp và Việt Nam sắp đình chiến. Sau bao năm máu lửa, hy sinh và mất mát, hòa bình dường như đã ở rất gần. Giữa bao hoang mang và lo lắng, niềm vui lặng lẽ ấy đã trở thành động lực lớn lao cho những người lính nơi chiến trường.

Chiến thắng nào cũng phải đánh đổi. Trên mảnh đất núi Sầm năm ấy, vẫn có những người lính mãi mãi nằm lại, gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Họ đã hóa thân vào đất mẹ, thắp lên ngọn lửa hòa bình để hôm nay non sông được yên bình, phát triển.

Thế hệ hôm nay và mai sau mãi khắc ghi, biết ơn sâu sắc những con người đã viết nên trang sử hào hùng ấy. Thanh niên – thế hệ mang trên vai niềm tin và kỳ vọng của lịch sử – nguyện nỗ lực rèn luyện, cống hiến bằng cả trí tuệ, sức lực và khát vọng, để viết tiếp câu chuyện hòa bình, phụng sự cho sự vinh quang và phát triển bền vững của Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn