Không ai trong chúng tôi bị lãng quên
Người ta thường nói, trong thời hoa lửa, điều đáng sợ nhất không phải là cái chết… mà là bị lãng quên.
Tôi gặp anh vào một buổi chiều đầy khói. Anh là lính, còn tôi chỉ là một người dân ở vùng tạm cư. Chúng tôi quen nhau rất nhanh, như thể đã biết từ lâu.
Anh hay kể về quê nhà, về mẹ, về một người con gái tên Hạ.
“Cô ấy hay cười lắm.” – anh nói – “Nếu còn sống, nhất định tôi sẽ quay về.”
Tôi không hỏi thêm gì. Chỉ lặng lẽ nghe.
Những ngày sau đó, anh thường ghé qua chỗ tôi. Chúng tôi ngồi dưới gốc cây cháy xém, chia nhau từng ngụm nước hiếm hoi. Anh kể chuyện, còn tôi thì nhớ.
Tôi nhớ từng câu anh nói.
Từng ánh mắt anh nhìn xa xăm.
Một ngày, anh không đến nữa.
Tôi chờ.
Ngày hôm sau… rồi ngày nữa… vẫn không thấy.
Người ta nói có một trận đánh lớn ở phía rừng. Rất nhiều người đã không trở về.
Tôi hiểu.
Nhưng tôi vẫn ra gốc cây cũ, ngồi đó mỗi chiều.
Có người đi qua hỏi tôi đang đợi ai.
Tôi trả lời:
“Đợi một người lính.”
Họ nhìn tôi với ánh mắt lạ lẫm.
“Ở đây làm gì có ai như cô nói? Chỗ này bị bỏ hoang lâu rồi mà.”
Tôi không hiểu.
Tôi vẫn nhớ rất rõ. Anh đã từng ngồi ở đây. Đã từng nói chuyện với tôi. Đã từng cười.
Một ngày nọ, có một người phụ nữ đến. Cô ấy mang theo một bó hoa nhỏ, đặt dưới gốc cây.
“Anh ấy hay ngồi ở đây.” – cô nói khẽ – “Trước khi ra trận, anh nói nếu không về… thì ít nhất cũng muốn có người nhớ đến mình.”
Tôi nhìn cô.
“Chị là… Hạ?
Cô gật đầu, mắt đỏ hoe:
“Còn em là ai?”
Tôi im lặng.
Tôi không biết trả lời thế nào.
Tôi là ai?
Tôi đã gặp anh… hay chỉ đang nhớ thay cho ai đó?
Tôi nhìn xuống bàn tay mình.
Trong suốt.
Gió thổi qua… mà tôi không cảm nhận được gì.
Lúc đó, tôi mới hiểu.
Có lẽ… tôi cũng đã ở lại nơi này từ rất lâu rồi.
Chỉ là tôi quên mất.
Quên mất mình là một trong những người đã không trở về.
Và câu chuyện tôi kể… không phải để nhớ về anh.
Mà là để không ai trong chúng tôi bị lãng quên – trong một thời hoa lửa đã lấy đi quá nhiều cái tên.


