Không chịu khom lưng
Không chịu khom lưng
Không chịu khom lưng
Năm 248.
Ở Cửu Chân, một cô gái trẻ đứng trước núi Nưa và nhìn xuống quê hương đang chìm trong ách đô hộ.
Tên cô là Triệu Thị Trinh.
Khi ấy, cô mới ngoài hai mươi.
Nhưng trong lòng đã có một quyết định mà không phải ai cũng dám lựa chọn:
đứng lên.
Bà cùng anh trai Triệu Quốc Đạt tập hợp nghĩa quân. Từ núi Nưa, ngọn cờ khởi nghĩa nhanh chóng lan rộng. Nhiều thành ấp của quân Ngô ở Cửu Chân lần lượt bị đánh hạ, thanh thế nghĩa quân khiến cả vùng Giao Chỉ chấn động.
Bà Triệu thường được truyền tụng với hình ảnh cưỡi voi ra trận, áo giáp và khăn vàng nổi bật giữa đoàn quân.
Nhưng điều khiến người đời nhớ về bà không chỉ là dáng đứng trên lưng voi.
Mà là ý chí.
Khi quân Ngô đem lực lượng lớn sang đàn áp, nghĩa quân dần rơi vào thế yếu.
Cuối cùng, sau những trận chiến ác liệt, Bà Triệu lui về núi Tùng.
Năm ấy, bà mới 23 tuổi.
Một đời người còn quá ngắn.
Nhưng trước phút cuối, bà vẫn chọn cái chết chứ không chịu khuất phục.
Có những người sống rất lâu nhưng lịch sử chỉ nhớ một cái tên.
Có những người chỉ sống hai mươi ba năm—
nhưng hai mươi ba năm ấy đủ để một dân tộc nhớ mãi khí phách của một người con gái.



