Anh hùng Lực lượng vũ trang

Không có gì quý bằng đồng đội

Nghệ An07/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh lấy đi rất nhiều thứ của con người. Nó cướp đi tuổi trẻ, những tháng ngày bình yên, những mái ấm gia đình và không ít sinh mạng. Người lính phải chấp nhận sống trong thiếu thốn, gian khổ, luôn đối mặt với cái đói, cái rét và bom đạn. Nhưng giữa tất cả những mất mát ấy, họ lại tìm thấy một điều vô cùng thiêng liêng – tình đồng đội.

Mỗi khi nhắc đến những năm tháng quân ngũ, ông Hoàng Văn Vượng thường trầm ngâm rồi chậm rãi nói:

"Ở trong chiến tranh, không có gì quý bằng đồng đội cả."

Đó không phải là một câu nói mang tính khẩu hiệu. Đó là điều được đúc kết từ chính những năm tháng ông đã sống, đã chiến đấu và đã chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống.

Ở chiến trường, người lính gần như không có tài sản gì đáng giá. Ba lô chỉ vài bộ quần áo, chiếc võng, tăng, bi đông nước, khẩu súng và ít lương khô. Mọi thứ đều có thể thiếu, nhưng người lính không bao giờ được phép thiếu đồng đội bên cạnh.

Đồng đội là người cùng ăn một nắm cơm giữa rừng sâu.

Là người chia nhau từng ngụm nước khi hành quân dưới cái nắng bỏng rát.

Là người thay nhau gác đêm để bạn mình có thêm vài giờ chợp mắt.

Và cũng là người sẵn sàng lao vào lửa đạn để kéo đồng đội bị thương ra khỏi chiến trường.

Ông Vượng nhớ rằng, trước mỗi chiến dịch, trong lòng ai cũng có những nỗi lo riêng. Không ai biết sau trận đánh sẽ còn lại bao nhiêu người. Nhưng thay vì nghĩ đến bản thân, điều khiến họ bận lòng hơn cả là số phận của những người đang đứng bên cạnh.

Có những đồng đội mới hôm qua còn cùng nhau ăn cơm, trò chuyện về quê nhà, vậy mà chỉ sau một trận pháo kích hay một cuộc đụng độ ác liệt, đã mãi mãi nằm lại nơi rừng núi xa xôi.

Mỗi lần chứng kiến một người đồng đội hy sinh, nỗi đau ấy không dễ gì diễn tả bằng lời.

Đó không chỉ là mất đi một người cùng đơn vị.

Đó là mất đi một người anh em.

Một người đã cùng mình vượt qua biết bao gian khổ.

Một người từng chia nhau từng hạt gạo, từng viên thuốc, từng giấc ngủ chập chờn giữa tiếng bom rền.

Chính vì vậy, trong chiến tranh, người lính luôn coi đồng đội như người thân ruột thịt.

Họ không cần những lời hứa hẹn lớn lao.

Không cần những câu nói hoa mỹ.

Chỉ cần biết rằng, khi tiếng súng nổ, phía sau mình luôn có một người sẵn sàng che chở và phía trước luôn có người cùng tiến lên.

Niềm tin ấy trở thành sức mạnh để họ vượt qua mọi hiểm nguy.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, mỗi lần gặp lại những người còn sống trở về, ông Hoàng Văn Vượng vẫn xúc động như gặp lại người thân trong gia đình. Họ ôn lại những kỷ niệm cũ, nhắc tên những người đã mãi mãi nằm lại chiến trường, rồi cùng lặng đi trong niềm thương nhớ.

Còn với những đồng đội không trở về, ông luôn dành cho họ một sự biết ơn sâu sắc. Trong ký ức của ông, họ vẫn mãi là những chàng trai trẻ mang trong mình khát vọng cống hiến cho Tổ quốc, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.

Thời gian có thể làm phai mờ nhiều điều, nhưng tình đồng đội thì không.

Đó là thứ tình cảm được thử thách bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả sự hy sinh.

Đó cũng là lý do mà mỗi khi nhắc đến chiến tranh, điều đầu tiên ông Hoàng Văn Vượng nhớ đến không phải là những chiến công hay huân chương, mà là những gương mặt đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc đời.

Ông tin rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao người lính. Vì thế, thế hệ hôm nay càng cần biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã cống hiến tuổi xuân cho đất nước và gìn giữ tình nghĩa đồng bào, đồng chí như những người lính năm xưa đã từng gìn giữ.

Bởi sau tất cả, điều còn lại trong ký ức của một người lính không phải là những trận đánh ác liệt, mà chính là tình đồng đội – thứ tài sản vô giá mà chiến tranh đã hun đúc và cũng là ánh sáng giúp họ vượt qua những năm tháng khói lửa khốc liệt nhất.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn