KHÔNG CÓ LA BÀN, CHỈ CÓ NIỀM TIN HƯỚNG VỀ ĐẤT LIỀN
Cuối năm 1968, sau khi vượt ngục khỏi nhà tù Phú Quốc, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng đồng đội vượt biển trở về đất liền trong điều kiện không có la bàn hay thiết bị định vị. Qua lời kể của nhân chứng lịch sử, câu chuyện khắc họa ý chí, sự bình tĩnh và niềm tin mãnh liệt của những người chiến sĩ cách mạng trên hành trình trở về với Tổ quốc.
Cuối năm 1968, sau cuộc vượt ngục thành công khỏi nhà tù Phú Quốc, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng các đồng đội được tổ chức giao nhiệm vụ vượt biển trở về đất liền để tiếp tục tham gia kháng chiến. Trên con thuyền gỗ nhỏ giữa biển Tây mênh mông, họ không có la bàn, không có bản đồ hàng hải, cũng không có bất kỳ thiết bị định vị nào. Thứ duy nhất dẫn đường cho họ là kinh nghiệm ít ỏi, sự bình tĩnh và niềm tin sẽ trở về với Tổ quốc.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, trước khi xuất phát, mọi người đều hiểu rằng chuyến đi này khác hẳn những lần hành quân trên bộ. Giữa rừng sâu, nếu lạc hướng còn có thể tìm theo dòng suối hoặc dấu vết địa hình. Nhưng giữa biển khơi, bốn bề chỉ là nước. Chỉ cần đi chệch hướng vài giờ đồng hồ, con thuyền có thể trôi xa hàng chục hải lý và rơi vào vùng tuần tra của địch.
Biển đêm càng khiến mọi việc trở nên khó khăn hơn. Xung quanh chỉ còn tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền và bầu trời phủ kín những vì sao. Không ai trong đoàn là thủy thủ chuyên nghiệp, càng không ai từng được học cách định hướng giữa biển.
Theo hồi ký, trong suốt hành trình, anh em phải quan sát hướng gió, chiều sóng và vị trí các vì sao để ước lượng phương hướng. Mỗi khi có người nhận thấy con thuyền có dấu hiệu đi lệch, cả đoàn lại cùng nhau bàn bạc, điều chỉnh mũi thuyền thật cẩn thận.
Đó không phải là sự tự tin của những người nhiều kinh nghiệm, mà là sự bình tĩnh của những người hiểu rằng chỉ cần mất niềm tin thì mọi hy vọng cũng sẽ tan biến.
Đồng chí Nguyễn Văn Diệp nhớ lại, giữa biển khơi mênh mông, có những lúc không nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu nào của đất liền. Phía trước là bóng tối, phía sau cũng chỉ còn màn đêm. Chính trong những khoảnh khắc ấy, mỗi người lại tự nhắc mình về lời thề năm xưa khi bước vào con đường cách mạng.
Có người khẽ nói: "Rồi mình sẽ về được."
Một câu nói rất ngắn, nhưng đủ để mọi người thêm vững lòng.
Theo đồng chí Nguyễn Văn Diệp, trên con thuyền hôm ấy, điều quý giá nhất không phải là lương thực hay nước uống, mà là niềm tin. Niềm tin vào đồng đội, vào tổ chức và vào ngày đất nước sẽ hoàn toàn thống nhất đã giúp họ giữ vững tinh thần trước biển cả mênh mông.
Nhìn lại hành trình ấy, đồng chí cho rằng nếu chỉ dựa vào sức người thì thật khó để vượt qua. Chính lý tưởng cách mạng đã giúp những người từng bước ra từ "địa ngục trần gian" Phú Quốc có thêm nghị lực để tiếp tục tiến về phía trước.
Đối với thế hệ hôm nay, câu chuyện về chuyến vượt biển không có la bàn là lời nhắc nhở rằng trong cuộc sống, sẽ có lúc chúng ta không nhìn thấy rõ con đường phía trước. Nhưng nếu vẫn giữ được niềm tin, giữ được mục tiêu đúng đắn và biết đồng lòng cùng nhau, chúng ta sẽ tìm được hướng đi của mình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hành trình vượt biển năm ấy vẫn mãi là biểu tượng của ý chí, lòng quả cảm và khát vọng trở về với Tổ quốc của những người chiến sĩ cách mạng Việt Nam.



