KHÔNG CÓ TÊN TRONG DANH SÁCH BỊ BẮT - 1B2VCVB
Mùa xuân năm 1968, trong trận bão lửa của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, đội Biệt động Sài Gòn đánh thẳng vào các mục tiêu đầu não của chính quyền Mỹ - Ngụy. Trong một trận chiến khốc liệt tại khu vực ngã tư Bảy Hiền, Nguyễn Đức Quân bị thương nặng ở đầu và sa vào tay giặc.
Do vết thương trên đầu mưng mủ, sưng phồng lên, bọn lính ngụy trong nhà tù đặt biệt danh cho ông là Quân "đầu bự".
Cuộc đấu trí và chiếc muỗng inox trong nhà giam F-5
Địch đưa ông về giam tại phòng giam đặc biệt F-5 của Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn – nơi được mệnh danh là "nội bất xuất, ngoại bất nhập". Chúng tra tấn ông chết đi sống lại bằng dòng điện và nước xà phòng nhằm tìm ra danh sách các cơ sở biệt động nội đô.
Trải qua những trận đòn thừa sống thiếu chết, ông Quân nhận ra địch không hề biết danh tính thật của mình. Ông quyết định phải vượt ngục để trở về báo cáo tình hình chiến đấu cho tổ chức, bởi nếu ở lại, cái chết là điều chắc chắn.
Phương tiện vượt ngục của ông chỉ là một chiếc muỗng inox bẻ gãy lấy phần chuôi nhọn mà ông nhặt được trong một lần đi dọn vệ sinh.
Đêm đêm, khi tiếng còi tuần tra vang lên đều đặn, người chiến sĩ biệt động quỳ rạp xuống nền xi măng, dùng chiếc chuôi muỗng nhỏ bé cặm cụi khoét từng mảng tường vôi suốt hơn một tháng trời. Các đầu ngón tay của ông rách nát, máu hòa lẫn với bụi vôi xám xịt. Để tránh bị phát hiện, ban ngày ông lấy cơm nguội trộn với tro vách đá để bít miệng lỗ lại.
Cuộc trốn chạy nghẹt thở giữa lòng Sài Gòn
Đêm mưa gió bão bùng năm 1968, lỗ hổng vừa khít thân người. Ông Quân ép lồng ngực gầy gò của mình, trườn qua lỗ hổng, nhảy từ tầng cao xuống sân Tổng nha. Ông lẩn vào bóng tối, leo qua ba lớp hàng rào kẽm gai sắc nhọn đang cào rách da thịt để ra đến đường lộ.
Một người tù biệt động, đầu quấn băng trắng xóa đầy máu, mình trần, trốn thoát khỏi sào huyệt cảnh sát dã chiến lớn nhất Sài Gòn. Địch phát hiện, còi báo động hú vang inh ỏi khắp các phố phường.
Ông Quân chạy như bay trong các ngõ hẻm nội đô. Ông không chạy về nhà mình vì biết địch sẽ phong tỏa, ông tìm đến nhà một cơ sở cách mạng – một bà má Sài Gòn nghèo. Nhìn thấy người chiến sĩ rách nát, máu me đầm đìa, bà má không một chút do dự liền giấu ông dưới hầm chứa củi.
Trận chiến cuối cùng và câu nói bất tử
Chỉ hai ngày sau, do một tên chiêu hồi nhận diện, cảnh sát dã chiến và xe bọc thép siết chặt vòng vây quanh ngôi nhà nhỏ. Biết mình không thể thoát và không muốn làm liên lụy đến bà má yêu nước, Nguyễn Đức Quân đã đưa bà ra ngoài cửa sau để đánh lạc hướng địch.
Một mình ông ở lại trong căn nhà trống, trên tay chỉ có duy nhất một khẩu súng ngắn với 7 viên đạn còn sót lại của cơ sở cách mạng.
Địch bắc loa gọi hàng:
"Quân 'đầu bự'! Mày đã thoát khỏi Tổng nha nhưng không thoát khỏi đây đâu. Đầu hàng đi thì được sống!"
Đáp lại tiếng loa của giặc là những tiếng súng đanh thép. Một mình ông đấu súng với cả đại đội cảnh sát dã chiến. Ông bắn hạ 3 tên địch. Khi trên tay chỉ còn đúng viên đạn cuối cùng, ông tựa lưng vào vách tường, nhìn ra khoảng trời xanh rực lửa của Sài Gòn.
Ông không để viên đạn cuối cùng rơi vào tay giặc. Ông dành viên đạn ấy cho chính mình, hét lớn: "Đả đảo đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm!" trước khi bóp cò tự sát để bảo vệ khí tiết và giữ kín tuyệt đối vị trí của các đồng đội biệt động khác.
Khi giặc tràn vào, chúng chỉ thấy xác một người chiến sĩ trẻ tuổi, gầy gò nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn thẳng vào kẻ thù, hiên ngang và bất khuất.
Sự hy sinh của Anh hùng Nguyễn Đức Quân là một nốt nhạc bi tráng trong bài ca của lực lượng Biệt động Sài Gòn – những người chấp nhận tan biến vào lòng đất mẹ để giữ lấy sự vẹn toàn cho thành phố.



