KHÔNG CÓ VIỆC GÌ KHÓ
BÙI VĂN CƯỜNG
(Câu chuyện này có nội dung tương tự câu chuyện số 41, kể về chuyến thăm đơn vị thanh niên xung phong. Để tránh trùng lặp, tôi sẽ kể một phiên bản khác của bài học này, nhấn mạnh vào bối cảnh rộng hơn.) Tinh thần "Không có việc gì khó" là một tư tưởng lớn mà Bác Hồ muốn truyền đạt cho toàn Đảng, toàn dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, trong suốt quá trình cách mạng. Nó không chỉ là một bài thơ, mà là một triết lý hành động. Trong những năm kháng chiến, đứng trước muôn vàn khó khăn, thử thách tưởng chừng không thể vượt qua: vũ khí thô sơ, quân đội non trẻ, kinh tế kiệt quệ, thù trong giặc ngoài... có những lúc một số cán bộ tỏ ra bi quan, dao động. Trong một cuộc họp của Trung ương, khi bàn về một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, một đồng chí đã băn khoăn: "Thưa Bác, thưa các đồng chí, nhiệm vụ này quả thực quá sức chúng ta. Lực lượng của địch mạnh, phương tiện của ta lại thiếu thốn..." Bác chăm chú lắng nghe, rồi Người đứng dậy, nói một cách đĩnh đạc, giọng đầy tin tưởng: "Khó khăn thì chắc chắn là có. Kẻ địch mạnh cũng là sự thật. Nhưng chúng ta có một thứ còn mạnh hơn, đó là sức mạnh của nhân dân, là ý chí và lòng quyết tâm của cả một dân tộc." Bác nhìn mọi người và nói tiếp: "Ông cha ta ngày xưa đã có những việc còn khó hơn nhiều. Phá Tống, bình Nguyên, đuổi Minh, đuổi Thanh, những việc tưởng như không thể làm được, nhưng cuối cùng đều đã làm được. Vì sao? Vì có lòng tin, có ý chí, có sự đoàn kết." Rồi Bác kết luận bằng những lời đầy sức mạnh, khái quát hóa từ bốn câu thơ Bác đã tặng thanh niên xung phong: "Nói tóm lại, trên đời này không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền. Một khi chúng ta đã quyết tâm, đoàn kết một lòng, thì việc 'đào núi và lấp biển' chúng ta cũng có thể làm được. Huống chi là việc đánh đuổi quân xâm lược. Nhất định chúng ta sẽ thành công." Lời khẳng định đanh thép và niềm tin sắt đá của Bác đã xua tan mọi không khí do dự, bi quan, thắp lên ngọn lửa quyết tâm trong lòng mỗi người, biến những điều không thể thành có thể.



