Bài viết

KHÔNG CÒN AI CẦN GỌI TÊN SỰ VẬT NỮA

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: KHÔNG CÒN AI CẦN GỌI TÊN SỰ VẬT NỮA

Ở dãy Trường Sơn, có một thời điểm mà con người không còn gọi tên từng sự vật trong đời sống vận hành nữa. Không phải vì quên, mà vì mọi thứ đã trở nên quá quen thuộc đến mức không cần định danh trong lời nói.

Ở khu phân loại cuối cùng, có Đạt – người phụ trách kiểm tra mức độ “không còn cần gọi tên” của toàn bộ hệ thống đã từng vận hành trong khu vực.

Công việc của anh không phải tạo danh xưng.

Mà là xác nhận rằng mọi thứ đã tồn tại mà không cần được gọi ra bằng lời.

Đạt làm việc với những vật thể, hiện tượng, và cấu trúc đã được sử dụng quá lâu trong hệ thống đến mức trở thành mặc định.

Không còn cần nhắc tên để hiểu.

Không còn cần gọi tên để nhận biết.

Anh không đổi cách gọi.

Không chuẩn hóa lại ngôn ngữ.

Chỉ kiểm tra xem có còn ai đang phải gọi tên để xác nhận sự tồn tại của một thứ gì đó hay không.

Một lần, anh rà lại toàn bộ khu vực trong Trường Sơn.

Mọi sự vật đã chuyển sang trạng thái nhận biết trực tiếp.

Không còn phụ thuộc vào danh xưng.

Không còn cần gọi thành lời.

Anh ghi:

Không còn hệ thống nào yêu cầu gọi tên để xác nhận sự tồn tại.

Một đồng đội hỏi:

Sao anh vẫn quan tâm đến việc gọi tên khi mọi thứ đã rõ ràng rồi?

Đạt trả lời:

Vì có những giai đoạn con người cần gọi tên để hiểu, nhưng cũng có giai đoạn họ hiểu đến mức không cần gọi nữa.

Có những ngày, anh chỉ đứng giữa khu vận hành cũ mà không gọi bất cứ thứ gì bằng lời.

Không phải vì mất ngôn ngữ.

Mà vì ngôn ngữ không còn là cách chính để nhận biết nữa.

Một lần khác, toàn bộ hệ thống giao tiếp được chuyển sang trạng thái nhận diện trực tiếp, không cần gọi tên trung gian.

Đạt là người xác nhận cuối cùng.

Không còn gọi tên trong vận hành.

Không còn danh xưng trong thao tác.

Chỉ còn sự nhận biết không lời.

Người quản lý nói:

Anh đang đưa ngôn ngữ ra khỏi thói quen phải gọi mọi thứ thành tên.

Đạt đáp:

Tôi chỉ đảm bảo rằng khi thế giới đã đủ gần, con người không cần gọi tên để biết họ đang đứng trước điều gì.

Sau nhiều năm, khi chiến tranh qua đi ở dãy Trường Sơn, hệ thống vận hành trở thành ký ức của một ngôn ngữ cũ.

Không còn gọi tên trong thao tác.

Không còn phụ thuộc vào danh xưng.

Chỉ còn sự hiểu biết trực tiếp.

Và những người từng đi qua vẫn nhớ.

Nhớ rằng có những lúc không cần gọi tên nữa…

vì khi mọi thứ đã trở nên quá rõ, tên gọi chỉ còn là âm thanh thừa của một thế giới đã được hiểu bằng cách khác.

Và trong thời hoa lửa ấy,

có những con người không gọi thêm bất kỳ cái tên nào nữa,

nhưng lại giữ cho sự im lặng sau tên gọi được trở thành cách tồn tại tự nhiên nhất của mọi sự vật trong rừng sâu và thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn