KHÔNG GIỚI ĐIỀU NÀO THIÊNG LIÊNG HƠN HAI CHỮ "TỔ QUỐC", KHÔNG VIỆC THIỆN NÀO CÔNG ĐỨC HƠN CỨU NƯỚC
KHÔNG GIỚI ĐIỀU NÀO THIÊNG LIÊNG HƠN HAI CHỮ "TỔ QUỐC", KHÔNG VIỆC THIỆN NÀO CÔNG ĐỨC HƠN CỨU NƯỚC
Cửa thiền vốn là nơi thanh tịnh, chốn nương náu của những tâm hồn mong cầu sự giải thoát khỏi vòng trầm luân. Ở đó, tiếng chuông đồng, nhịp mõ sớm và mùi hương trầm như tấm màn vô hình ngăn cách cõi tu hành với bao hỉ nộ ái ố của nhân gian. Thế nhưng, lịch sử dân tộc Việt Nam đã từng chứng kiến những khoảnh khắc mà ranh giới ấy được xóa nhòa bởi một tiếng gọi thiêng liêng và oai hùng nhất: Tiếng gọi của non sông.
Nếu ai đã từng vãn cảnh chùa Cổ Lễ (Nam Định), hẳn sẽ cảm nhận được một luồng sinh khí kỳ lạ nơi đây. Nó không chỉ tỏa ra từ nét kiến trúc cổ kính đượm màu thời gian, mà còn vọng về từ một lời thề son sắt năm 1947 – lời thề của 35 vị sư sãi khoác ba lô, báng súng trên vai, cúi đầu lạy Phật để lên đường ra trận. Hình ảnh những bậc chân tu đồng lòng "cởi áo cà sa, khoác chiến bào" đã trở thành một biểu tượng bất diệt của tinh thần yêu nước, minh chứng cho một triết lý hành đạo sâu sắc của Phật giáo Việt Nam: Đạo pháp luôn đồng hành cùng Dân tộc.
Người xuất gia lấy lòng Từ bi làm gốc, lấy giới luật không sát sinh làm đầu. Nhưng Phật giáo cũng dạy về tinh thần Đại hùng, Đại lực, Đại từ bi. Khi bờ cõi bị giày xéo, đồng bào chìm trong khói lửa đao binh, sinh linh đồ thán, thì sự im lặng tu tập chốn thiền môn liệu có còn trọn vẹn? Các bậc chân tu chùa Cổ Lễ năm xưa đã dùng chính hành động của mình để trả lời cho câu hỏi ấy.
1. Không giới điều nào thiêng liêng hơn hai chữ Tổ quốc."
Giới luật là để giữ gìn sự thanh cao của bản ngã, nhưng khi vận mệnh quốc gia lâm nguy, việc phá vỡ sự bình yên cá nhân để xả thân vì đại nghĩa mới chính là cảnh giới cao nhất của sự giác ngộ. Cầm súng đánh giặc không phải là gieo rắc ác nghiệp, mà là để ngăn chặn cái ác vô lượng đang tàn phá quê hương. Đó là lúc tinh thần Bồ Tát đạo được thắp sáng rực rỡ nhất: Dám gánh vác nghiệp chướng của chiến tranh để mang lại thái bình cho muôn dân.
2. Không việc thiện nào công đức hơn cứu nước.
Xây chín bậc phù đồ, tụng ngàn vạn quyển kinh cũng là để hồi hướng công đức, mong cầu chúng sinh an lạc. Nhưng trong thời khắc đất nước tồn vong, cứu lấy sinh mạng của hàng triệu con người, giành lại quyền độc lập, tự do cho dân tộc mới là đại thiện, đại công đức. Những giọt máu của các vị sư đã đổ xuống trên chiến trường chính là những đóa sen hồng tinh khiết nhất dâng lên Đức Phật.
Bài viết này xin được như một nén tâm hương, thành kính tưởng nhớ và tri ân những "vị Phật" đã từng mang hình hài người lính cụ Hồ. Câu chuyện tại chùa Cổ Lễ không chỉ là niềm tự hào của Quân đội nhân dân Việt Nam, của Giáo hội Phật giáo, mà còn là một bài học lịch sử vô giá cho thế hệ mai sau: Rằng lòng yêu nước là tôn giáo lớn nhất, và sự cống hiến cho Tổ quốc chính là con đường tu tập viên mãn nhất của đời người.



