Không khuất phục sau một vết thương
Nông Quốc Khánh (sinh năm 1938), dân tộc Tày, quê Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Ông nhập ngũ ngày 15/10/1963, công tác tại Trung đoàn E24, giữ cương vị Trung sĩ, Tiểu đội trưởng. Ngày 10/6/1967, trong khi làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu tại mặt trận phía Nam, ông bị thương nặng do vết thương sọ não, để lại di chứng liệt nửa người bên phải. Với tỷ lệ thương tật 44%, ông là một trong những thương binh mang trên mình dấu tích của những năm tháng chiến đấu ác liệt vì độc lập, thống nhất đất nước.
Có những vết thương làm chảy máu.
Có những vết thương làm thay đổi cả cuộc đời.
Vết thương của ông Nông Quốc Khánh thuộc về điều thứ hai.
Năm 1967, trên mặt trận phía Nam, người Trung sĩ, Tiểu đội trưởng của Trung đoàn E24 đang cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ phục vụ chiến đấu thì một trận bom đạn bất ngờ ập đến. Mảnh đạn xuyên vào vùng chẩm trái của hộp sọ.
Ông được đồng đội đưa ra khỏi trận địa.
Giữ được sự sống là một điều kỳ diệu.
Nhưng khi tỉnh lại, ông nhận ra cánh tay phải không còn cử động như trước. Chân phải cũng không còn nghe theo ý muốn. Vết thương ở não đã để lại di chứng liệt nửa người.
Đối với một người lính, mất đi sự linh hoạt của cơ thể là thử thách vô cùng lớn.
Thế nhưng, điều khiến đồng đội nhớ về ông không phải là thương tật.
Mà là cách ông đối diện với thương tật.
Ông không để những khó khăn trở thành lý do để buông xuôi. Mỗi cử động nhỏ đều phải tập luyện nhiều lần. Mỗi bước tiến đều đổi bằng sự kiên trì. Có những việc người bình thường chỉ mất vài phút, với ông có thể mất hàng giờ.
Nhưng ông vẫn bền bỉ.
Ông hiểu rằng, chiến tranh đã kết thúc, nhưng cuộc chiến với chính mình vẫn còn tiếp diễn.
Nhiều năm sau, khi mái tóc đã bạc, những di chứng vẫn còn hiện hữu. Cánh tay và đôi chân không còn như xưa, nhưng trong ánh mắt của người cựu chiến binh vẫn hiện lên sự bình thản của người đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất.
Ông không kể nhiều về những gian khổ mình từng trải qua.
Ông chỉ mong thế hệ sau biết quý trọng hòa bình, bởi mỗi ngày bình yên hôm nay đều được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả một phần cơ thể của biết bao người lính.
Câu chuyện của ông Nông Quốc Khánh không chỉ là câu chuyện về một thương binh mang di chứng nặng.
Đó còn là câu chuyện về sức mạnh của ý chí con người. Chiến tranh có thể để lại những vết thương trên cơ thể, nhưng không thể khuất phục tinh thần của người đã một lần nguyện hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.

