Bài viết

KHÔNG KHUẤT PHỤC TRƯỚC CỰC HÌNH (1)

Hưng Yên07/12/2025Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau lần bị bắt, Tô Hiệu bị đưa về trại giam ở Hà Nội. Không gian tối tăm, ẩm mốc, mùi sắt, mùi mồ hôi hòa lẫn với mùi thức ăn thiu thối khiến nhiều người chỉ vài phút là muốn bỏ chạy. Nhưng Hiệu bước đi bình tĩnh, lưng thẳng, mắt sáng, ánh nhìn lạnh lùng nhưng rực lửa quyết tâm.

Các cai ngục thực dân thử đủ mọi thủ đoạn: đánh bằng roi, treo ngược, bỏ đói, dí điện, thậm chí ép uống nước bẩn. Nhưng Hiệu không hé răng nửa lời về đồng đội hay chiến lược cách mạng. Thậm chí, cậu còn dùng ánh mắt, điệu bộ và sự bình thản để làm bọn cai ngục hoang mang. Mỗi lần tra tấn, Hiệu lại lẩm nhẩm bài ca cách mạng trong đầu, tưởng tượng rừng núi quê hương, nghe tiếng gió thổi qua cánh đồng, để tiếp thêm sức mạnh cho bản thân.

Một buổi trưa, cai ngục già tên Lemo cố tình giễu cợt:

  • “Cậu bé, sớm muộn gì cũng phải khai ra đồng đội của cậu!”
    Hiệu nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng dứt khoát:

  • “Tôi làm, tôi chịu. Một mình tôi. Đồng đội tôi không liên quan gì!”

  • Sự kiên cường ấy khiến cả cai ngục lẫn tù nhân nể phục. Trong những lúc cô độc, Hiệu ngồi nép vào góc tối, tưởng tượng mình đang đứng trên đồng quê, dưới rừng dừa, nghe tiếng chim hót và cảm nhận hơi ấm từ bếp lửa gia đình. Từng chi tiết ấy trong tâm trí Hiệu trở thành nguồn sức mạnh vô hạn, khiến cậu sẵn sàng chịu mọi cực hình mà không khuất phục.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn