KHÔNG KHUẤT PHỤC TRƯỚC TÒA ÁN
Sau khi bị bắt ngày 9/2/1931, Lý Tự Trọng bị thực dân Pháp giam giữ và tra hỏi.
Anh phải đối diện với một hệ thống đàn áp nhằm tìm kiếm thông tin về tổ chức cách mạng.
Nhưng người thanh niên trẻ tuổi vẫn giữ vững lập trường.
Ngày 18/4/1931, Tòa Thượng thẩm Sài Gòn đưa Lý Tự Trọng ra xét xử và tuyên án tử hình.
Tại phiên tòa, một luật sư tìm cách bào chữa cho anh với lập luận rằng bị cáo còn quá trẻ, chưa đến tuổi thành niên và hành động thiếu suy nghĩ.
Lý Tự Trọng đã đứng lên phản bác.
Anh khẳng định mình hiểu rõ việc mình làm và hành động vì mục đích cách mạng.
Câu nói nổi tiếng của anh:
“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.”
Không chỉ là lời đáp trả trước tòa án thực dân, đó còn là tuyên ngôn về lý tưởng của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng đất nước mất độc lập.
Lý Tự Trọng khi ấy mới 17 tuổi.
Bản án tử hình không làm thay đổi thái độ của anh.
Những ngày cuối cùng trong xà lim án chém, Lý Tự Trọng vẫn giữ tinh thần lạc quan, tin tưởng vào tương lai của cách mạng.
Ngày 20/11/1931, thực dân Pháp đưa anh ra xử chém tại khu vực Khám Lớn Sài Gòn.
Anh hy sinh khi mới 17 tuổi.
Nhưng trước khi ra đi, người thanh niên ấy đã để lại một di sản tinh thần đặc biệt cho tuổi trẻ Việt Nam.
Đó là sự kiên định trước thử thách.
Là lòng dũng cảm khi đối diện với kẻ thù.
Và trên hết là niềm tin vào con đường mình đã lựa chọn.
Nhiều thập niên sau, câu nói của Lý Tự Trọng vẫn được nhắc lại trong các thế hệ đoàn viên, thanh niên.
Bởi một người có thể hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lý tưởng sống có thể vượt qua giới hạn của thời gian.



