Cựu chiến binh

Không lùi bước giữa trận địa - CD Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Thị Minh Thư (Phú Quý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” là quãng thời gian mà mỗi con người đều phải đối diện với thử thách khắc nghiệt nhất của cuộc đời. Với Bác Vương Thị Hân, ký ức sâu đậm nhất chính là câu chuyện “Không lùi bước giữa trận địa”.

Ngày ấy, bác Hân là một nữ dân quân trực chiến tại một trận địa phòng không ven làng. Công việc của bác và đồng đội là quan sát, tiếp đạn và hỗ trợ chiến đấu mỗi khi máy bay địch xuất hiện. Dù còn rất trẻ, nhưng ai cũng mang trong mình tinh thần kiên cường.

Một buổi trưa, khi bầu trời còn trong xanh, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên. Từng tốp máy bay lao tới, tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian. Chỉ trong chốc lát, bom đạn đã trút xuống, khói lửa bao trùm cả trận địa.

Bác Hân cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí. Những khẩu pháo liên tục nhả đạn, hướng lên bầu trời. Tiếng nổ vang dội, đất rung chuyển từng hồi.

Giữa lúc chiến đấu căng thẳng, một quả bom rơi gần trận địa, làm nhiều người bị choáng. Một đồng đội bên cạnh bác Hân bị thương, không thể tiếp tục. Trong tình thế đó, nếu chậm trễ, trận địa sẽ bị gián đoạn.

Không chút do dự, bác Hân lao tới, thay vị trí của người bị thương. Tay run lên vì sức ép của bom, nhưng bác vẫn cố giữ vững, tiếp đạn và phối hợp cùng đồng đội. Mỗi động tác đều nhanh gọn, dứt khoát.

Đạn từ trên trời vẫn dội xuống, đất đá bắn tung lên xung quanh. Có lúc tưởng chừng không thể đứng vững, nhưng bác Hân không hề lùi bước. Trong đầu bác lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: phải giữ vững trận địa.

Một tiếng nổ lớn vang lên, rồi mọi thứ như chậm lại. Khi khói tan, mọi người thấy một chiếc máy bay địch bốc cháy, lao xuống phía xa. Trận địa vẫn đứng vững.

Sau trận chiến, bác Hân mới nhận ra tay mình bị trầy xước, quần áo dính đầy đất và khói. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Quan trọng là họ đã giữ được vị trí, bảo vệ được quê hương.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, bác Hân chỉ cười hiền:
“Lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ biết nếu mình lùi, thì sẽ không còn ai giữ trận địa.”

“Không lùi bước giữa trận địa” không chỉ là câu chuyện của riêng bác, mà là hình ảnh tiêu biểu của biết bao con người trong “thời hoa lửa” – những con người đã dũng cảm đứng vững giữa hiểm nguy, để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Và chính tinh thần ấy đã góp phần làm nên sức mạnh, giúp đất nước vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất để đi tới hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn