Bài viết

Không lùi bước giữa trận địa-NDC

Tại mặt trận Cao Bằng trong Chiến dịch Biên giới 1950, đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ tấn công một cứ điểm quan trọng của địch. Đây là vị trí phòng thủ kiên cố, có hỏa lực mạnh, khiến nhiều đợt xung phong của ta gặp rất nhiều khó khăn.

Hà Tĩnh10/04/2026Nguyễn Thị Thảo (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi- xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại mặt trận Cao Bằng trong Chiến dịch Biên giới 1950, đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ tấn công một cứ điểm quan trọng của địch. Đây là vị trí phòng thủ kiên cố, có hỏa lực mạnh, khiến nhiều đợt xung phong của ta gặp rất nhiều khó khăn.

Trong trận đánh, bộ đội ta phải tiến qua địa hình rừng núi hiểm trở, vừa chịu đạn bắn trực diện từ lô cốt địch. Nhiều chiến sĩ bị thương, đội hình có lúc bị chững lại. Không khí chiến trường căng thẳng, từng đợt tấn công đều phải trả giá bằng sự hy sinh.

La Văn Cầu lúc đó bị thương nặng ở cánh tay. Vết thương khiến anh gần như không thể tiếp tục chiến đấu bình thường. Tuy nhiên, anh hiểu rằng nếu dừng lại, đơn vị sẽ gặp nguy hiểm và nhiệm vụ có thể thất bại.

Trong khoảnh khắc quyết định, anh đã cắn chặt vết thương ở tay để giảm đau, rồi tiếp tục dùng phần cơ thể còn lại chiến đấu. Anh kiên trì tiến lên cùng đồng đội, không rời vị trí dù rất đau đớn.

Nhờ tinh thần chiến đấu ấy, đơn vị đã có thêm động lực để tiếp tục xung phong, từng bước áp sát và tiêu diệt cứ điểm của địch. Trận đánh kết thúc với thắng lợi quan trọng, góp phần vào thành công chung của chiến dịch Chiến dịch Biên giới 1950.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn