Khác

Không lui khi địch phản công, phải củng cố ngay trận địa

Khi quân địch bất ngờ phản công mạnh, trận địa bị tổn thất, nhiều chiến sĩ mệt mỏi và có nguy cơ dao động. Nguyễn Chí Thanh yêu cầu không được hoảng loạn hay lui quân tùy tiện mà phải nhanh chóng củng cố trận địa, tổ chức lại lực lượng. Ông trực tiếp chỉ đạo cán bộ nắm tình hình, sửa chữa công sự, chăm sóc thương binh và động viên chiến sĩ. Nhờ sự chỉ huy bình tĩnh, quyết đoán, bộ đội dần lấy lại tinh thần, đoàn kết và giữ vững vị trí. Nguyễn Chí Thanh nhấn mạnh rằng giữ vững trận địa phải đi đôi với giữ vững ý chí và niềm tin của người lính. Câu chuyện thể hiện bản lĩnh của người lãnh đạo: bình tĩnh trước khó khăn, chủ động xử trí và luôn làm chỗ dựa tinh thần cho cấp dưới. Bài học để lại: trong nghịch cảnh, không hoảng sợ hay bỏ cuộc mà phải củng cố những gì đang có để cùng nhau vượt qua thử thách.

Huế15/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Không lui khi địch phản công, phải củng cố ngay trận địa

Trong chiến tranh, có những thời khắc quyết định không nằm ở lúc quân ta tiến lên, mà ở lúc gặp sức ép mạnh từ đối phương. Khi địch bất ngờ phản công, tiếng súng dồn dập, trận địa rung chuyển, người lính rất dễ rơi vào tâm lý hoang mang. Chính trong những phút giây ấy, bản lĩnh của người chỉ huy và sự vững vàng của người chiến sĩ trở thành yếu tố đặc biệt quan trọng.

Trong một trận chiến ác liệt, sau khi quân ta vừa giành được một vị trí quan trọng, địch lập tức tổ chức phản công. Pháo binh của chúng liên tiếp dội xuống. Những tiếng nổ nối nhau giữa núi rừng. Một số chiến sĩ bị thương, công sự bị hư hỏng, nhiều người đã thấm mệt sau những giờ chiến đấu căng thẳng.

Có cán bộ đề nghị:

– Thưa đồng chí, tình hình đang rất căng thẳng. Có nên tạm thời lui ra phía sau để củng cố lực lượng không?

Nguyễn Chí Thanh nhìn về phía trận địa rồi bình tĩnh nói:

– Không được hoảng loạn. Không lui một cách tùy tiện. Phải củng cố ngay trận địa, tổ chức lại lực lượng và giữ vững vị trí.

Ông hiểu rằng trong chiến đấu, nếu chỉ vì địch phản công mà rối loạn đội hình hoặc rút lui thiếu tổ chức, khó khăn có thể trở nên nghiêm trọng hơn. Điều quan trọng lúc này là phải nhanh chóng ổn định tư tưởng, sửa sang công sự, bổ sung lực lượng và tổ chức phòng ngự thật chặt chẽ.

Nguyễn Chí Thanh không đứng ngoài chờ báo cáo.

Ông yêu cầu cán bộ lập tức kiểm tra từng vị trí, nắm chắc tình hình chiến sĩ, xác định nơi nào đang gặp khó khăn để kịp thời hỗ trợ. Những công sự bị phá phải được sửa chữa. Những bộ phận bị tổn thất phải được bổ sung. Những chiến sĩ dao động phải được động viên.

Ông nói với cán bộ:

– Lúc địch phản công mạnh nhất cũng là lúc phải bình tĩnh nhất. Phải cho anh em thấy rằng trận địa vẫn còn, đồng đội vẫn còn và nhiệm vụ vẫn còn. Củng cố được tinh thần thì mới củng cố được trận địa.

Nghe lời chỉ huy, các chiến sĩ nhanh chóng bắt tay vào công việc.

Người sửa lại công sự.

Người vận chuyển đạn dược.

Người chăm sóc thương binh.

Người kiểm tra từng vị trí.

Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng lúc này mỗi việc mình làm đều góp phần giữ vững sức mạnh của cả đơn vị.

Một chiến sĩ trẻ vừa sửa lại công sự vừa nói với đồng đội:

– Địch càng phản công, chúng ta càng phải bình tĩnh. Cứ làm tốt phần việc của mình, rồi anh em sẽ cùng nhau giữ được trận địa.

Những lời nói giản dị ấy lan từ người này sang người khác.

Dần dần, sự hoang mang ban đầu được thay bằng một không khí khẩn trương nhưng có tổ chức. Các vị trí được củng cố. Đội hình được sắp xếp lại. Người lính hiểu rằng mình không bị bỏ lại phía sau và người chỉ huy vẫn đang cùng họ đối mặt với khó khăn.

Nguyễn Chí Thanh đặc biệt coi trọng điều đó.

Theo ông, khi chiến trường diễn biến bất ngờ, người cán bộ không chỉ cần quyết đoán về quân sự mà còn phải nắm chắc tư tưởng bộ đội. Một mệnh lệnh đúng phải đi cùng sự giải thích rõ ràng. Một quyết định khó phải đi cùng trách nhiệm của người chỉ huy.

Ông không cổ vũ sự liều lĩnh hay cố thủ một cách máy móc. Điều ông muốn là bộ đội phải bình tĩnh, chủ động, tổ chức lại lực lượng và xử trí tình huống có kỷ luật, không để sự bất ngờ của đối phương biến thành sự hoảng loạn của chính mình.

Sau một thời gian, trận địa đã được củng cố. Những người lính tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt đã vững vàng hơn.

Một cán bộ đến báo cáo:

– Báo cáo, anh em đã ổn định. Các vị trí cơ bản được củng cố, mọi người đã sẵn sàng.

Nguyễn Chí Thanh gật đầu.

Ông hiểu rằng điều quý giá nhất lúc này không chỉ là giữ được một vị trí trên chiến trường, mà còn là giữ được ý chí và niềm tin của người lính.

Bởi nếu trận địa bị hư hỏng, có thể sửa lại. Nếu lực lượng bị tổn thất, có thể bổ sung. Nhưng nếu tinh thần chiến đấu bị suy giảm, việc khôi phục sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

Câu chuyện ấy cho thấy một phẩm chất quan trọng của người lãnh đạo trong lúc nguy nan: không để sự bất ngờ làm mất bình tĩnh, không để khó khăn làm mất niềm tin và không để một thời điểm khó khăn quyết định tinh thần của cả tập thể.

Nguyễn Chí Thanh hiểu rằng trong chiến đấu, có lúc phải tiến, có lúc phải phòng ngự, có lúc phải điều chỉnh cách đánh. Nhưng trong mọi tình huống, điều cần giữ vững là sự chủ động, kỷ luật và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Và đó cũng là bài học có giá trị vượt ra ngoài chiến trường:

Khi gặp khó khăn, điều quan trọng không phải là hoảng sợ hay bỏ cuộc, mà là bình tĩnh nhìn thẳng vào vấn đề, nhanh chóng củng cố những gì đang có và cùng nhau tìm cách vượt qua.

Bởi đôi khi, chiến thắng không bắt đầu từ một bước tiến lớn, mà bắt đầu từ việc giữ vững mình trong lúc khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Không lui khi địch phản công, phải củng cố ngay trận địa | Câu chuyện thời hoa lửa