Không phải chỉ ông đâu, cả nước khóc
đất nước yên bình trở lại, không còn tiếng súng
Ngày 30/4/1975 – đất nước thống nhất – ông Học cùng đồng đội bật khóc trong vui sướng.
“Không phải chỉ ông đâu, cả nước khóc. Cái cảm giác đất nước yên bình trở lại, không còn tiếng súng... như thơ Tố Hữu từng viết:
‘Hôm nay vui đến, ngỡ trong mơ
Một trời êm ả, xanh không tưởng
Mặt đất bình yên giấc trẻ thơ.’
Đến giờ phút này khi hồi tưởng lại ông vẫn còn rất xúc động và nhớ như in cái cảm giác vui sướng hân hoan ấy, vì cho đến cùng, chẳng ai muốn chiến tranh. Nhưng ông cũng thương những người đồng đội cũ – kẻ còn người mất. Một là vì tuổi tác bệnh tật, hai là có người đã hy sinh mà chính ông cũng đã tự tay chôn cất đồng đội trong những năm tháng chiến đấu ác liệt ấy.
“Có những nấm mộ ông tự tay đắp, những cái tên ông nhớ mãi không quên. Những người lính Trường Sơn sống sót tới hôm nay, như ông, đều coi đó là một may mắn hiếm hoi. Và trách nhiệm kể lại – để không một ký ức nào bị lãng quên – cũng từ đó mà ra”.
Những đau đớn ấy, không phải ai cũng hiểu. Nhưng họ kể lại, để thế hệ sau hiểu rằng: chiến tranh là mất mát, và hòa bình là điều thiêng liêng nhất.



