Bài viết

“KHÔNG, PHẢI ĐỂ TÔI NHÌN MẢNH ĐẤT NÀY, MẢNH ĐẤT THÂN YÊU CỦA TÔI”

Tây Ninh25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 15/10/1964, trước giờ phút cuối cùng, Nguyễn Văn Trỗi đã giật phăng mảnh băng đen che mắt. Anh muốn được nhìn lần cuối mảnh đất mà mình đã sống, đã yêu và đã chọn hy sinh để bảo vệ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh hô to những lời cuối cùng:

“Đả đảo đế quốc Mỹ!”

“Hồ Chí Minh muôn năm!”

“Việt Nam muôn năm!”

Đó không chỉ là những khẩu hiệu. Đó là tiếng nói của một con người mới 24 tuổi, một người thợ điện bình thường từng mơ về một mái ấm gia đình, về cuộc sống yên ổn như bao người khác. Nhưng khi đứng trước lựa chọn giữa bình yên riêng và lý tưởng lớn, anh đã chọn con đường khó khăn nhất.

Cuộc đời và những giây phút cuối cùng ấy được kể lại đầy chân thực trong “Sống như Anh”. Cuốn sách không chỉ tái hiện một khoảnh khắc lịch sử, mà còn giúp người đọc hiểu hơn về con người phía sau cái tên đã trở thành biểu tượng: một chàng trai trẻ, giàu tình cảm, nhiều khát vọng và dám sống đến cùng với điều mình tin là đúng.

Đọc “Sống như Anh”, người ta không chỉ nhớ đến sự hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi, mà còn nhận ra sức mạnh của những con người bình thường, những con người đã làm nên lịch sử bằng lòng dũng cảm và niềm tin của mình.

Đây là một cuốn sách để hiểu thêm về một thế hệ đã sống và lựa chọn như thế nào trong những năm tháng khốc liệt của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“KHÔNG, PHẢI ĐỂ TÔI NHÌN MẢNH ĐẤT NÀY, MẢNH ĐẤT THÂN YÊU CỦA TÔI” | Câu chuyện thời hoa lửa