“Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi.”
Giật tấm băng đen bịt mắt ra, anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi nói dõng dạc:“Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi.”
Khoảnh khắc ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước. Trước cái chết cận kề, anh không xin được sống, không cầu xin khoan hồng, mà chỉ mong được nhìn thêm một lần nữa mảnh đất quê hương nơi anh đã sinh ra, lớn lên và hiến dâng trọn vẹn cuộc đời mình. Chính giây phút ấy đã bóc trần mọi luận điệu xuyên tạc từng đầu độc dư luận về cái gọi là “Việt Cộng vô tổ quốc”. Sự thật hiển hiện rõ ràng: không ai yêu Tổ quốc Việt Nam hơn những người cộng sản, những con người đã yêu đất nước đến hơi thở cuối cùng



