Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHÔNG PHẢI MỌI CỐNG HIẾN ĐỀU ĐƯỢC KỂ THÀNH LỜI

KHÔNG PHẢI MỌI CỐNG HIẾN ĐỀU ĐƯỢC KỂ THÀNH LỜI

Nghệ An07/08/2026Phường Tân Mai (Đoàn phường Tân Mai)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những sự cống hiến được nhắc đến rất nhiều.

Nhưng cũng có những sự cống hiến gần như chỉ nằm lại trong hồ sơ, trong ký ức của gia đình và trong sự ghi nhận của Nhà nước.

Không phải vì nó nhỏ bé.

Mà bởi những người đã trải qua thường không có thói quen nói về mình.

Bệnh binh Trần Đức Công, người con của quê hương Tân Mai, là một trong những người như thế.

Ông được ghi nhận với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%.

Chỉ một dòng thông tin ngắn, nhưng nếu chúng ta thực sự dừng lại để suy nghĩ, sẽ thấy đằng sau đó là rất nhiều điều không thể viết hết bằng vài dòng hồ sơ.

Sức khỏe của một con người là thứ rất riêng tư. Khi sức khỏe bị ảnh hưởng, những thay đổi không phải lúc nào cũng được nhìn thấy. Có những điều thể hiện ra bên ngoài, nhưng cũng có những khó khăn chỉ người trong cuộc mới hiểu.

Và người có công vẫn tiếp tục sống trong những điều rất bình thường ấy.

Họ thức dậy.

Họ sinh hoạt.

Họ gặp gỡ mọi người.

Họ nhìn quê hương đổi thay.

Nhưng cơ thể của họ mang theo một câu chuyện mà nhiều người xung quanh có thể chưa bao giờ biết hết.

Có lẽ vì vậy, khi nói về người có công, điều cần thiết nhất không phải là cố gắng kể những điều thật lớn lao khi chúng ta chưa có đủ tư liệu.

Điều cần thiết là kể thật.

Kể về một con người bằng sự chân thành.

Kể về những gì đã được ghi nhận.

Và dành cho họ sự tôn trọng xứng đáng.

Bệnh binh Trần Đức Công không cần một câu chuyện được tô vẽ.

Chính sự giản dị mới làm nên giá trị của một câu chuyện tri ân.

Bởi chúng ta không biết hết những gì ông đã trải qua, nhưng chúng ta biết một điều chắc chắn: sức khỏe của ông đã bị ảnh hưởng đến mức được xác định suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%.

Và chỉ riêng sự ghi nhận ấy cũng đủ để chúng ta dừng lại, suy nghĩ và dành một lời tri ân.

Thời gian rồi sẽ tiếp tục trôi.

Những người thuộc thế hệ hôm nay rồi sẽ trở thành ký ức của thế hệ mai sau. Vì vậy, cách chúng ta đối xử với những người có công hôm nay cũng chính là cách chúng ta dạy thế hệ trẻ về lòng biết ơn.

Một quê hương văn minh không chỉ biết xây dựng những điều mới.

Quê hương ấy còn biết nhớ những người đã đi qua những năm tháng cũ.

Xin kính trọng và tri ân bệnh binh Trần Đức Công. Không phải mọi cống hiến đều được kể thành lời, nhưng không vì thế mà chúng mất đi giá trị. Có những cuộc đời chỉ cần được nhớ đến bằng sự chân thành cũng đã đủ để thế hệ sau hiểu rằng bình yên hôm nay là điều đáng quý biết bao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn