Không phải vì nhà dột
Trong xóm tôi từng có một người mẹ rất sợ những đêm mưa.
Không phải vì nhà dột.
Không phải vì lạnh.
Mà vì mưa khiến bà nhớ con.
Người con trai ấy đi xa từ khi còn rất trẻ.
Ngày trước mỗi lần trời mưa lớn, anh thường chạy quanh nhà kiểm tra mái lá.
Chỗ nào dột thì lấy chậu hứng.
Chỗ nào tốc mái thì trèo lên sửa.
Mẹ chỉ việc ngồi trong bếp.
Yên tâm.
Sau này anh không còn nữa.
Mỗi lần mưa xuống, bà lại thức.
Nghe tiếng mưa rơi trên mái.
Nghe tiếng gió lùa qua vách.
Nghe tiếng nước nhỏ xuống hiên.
Rồi nhớ.
Nhớ đến mức không ngủ được.
Có đêm bà ngồi bên ngọn đèn dầu đến sáng.
Không làm gì.
Chỉ ngồi.
Nhìn mưa.
Người ta hỏi:
“Sao không ngủ đi?”
Bà đáp:
“Nghe mưa giống ngày nó còn ở nhà.”
Một câu nói khiến ai nghe cũng nghẹn.



