Không rời trận địa
Không rời trận địa
Có lẽ câu chuyện xúc động nhất về Nguyễn Viết Xuân là câu chuyện ông bị thương nhưng vẫn quyết tâm ở lại với trận địa.
Trong trận chiến ngày 18/11/1964, Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng ở chân. Các tư liệu ghi lại rằng phần đùi phải của ông bị phá hủy nghiêm trọng. Ông yêu cầu quân y xử lý vết thương để có thể tiếp tục trở lại công sự chỉ huy chiến đấu.
Đây không phải là sự liều lĩnh vô nghĩa.
Đối với một người lính, đặc biệt là cán bộ đang chỉ huy giữa trận đánh, điều ông nghĩ đến trước hết là đơn vị và nhiệm vụ.
Những người đồng đội bên cạnh Nguyễn Viết Xuân lúc ấy phải đối mặt với một cảnh tượng khắc nghiệt: người chính trị viên của họ đã bị thương nhưng vẫn cố gắng động viên mọi người tiếp tục chiến đấu.
Trong nhật ký của chiến sĩ Trần Đình Khang, khoảnh khắc ấy được ghi lại bằng những dòng hồi ức đầy xúc động. Khang viết rằng đồng đội rất thương Nguyễn Viết Xuân và quyết tâm chiến đấu để trả thù cho đồng chí của mình.
Người chiến sĩ có thể hy sinh, nhưng tinh thần của họ có thể truyền sang người khác.
Nguyễn Viết Xuân đã làm được điều đó.
Ông không chỉ chiến đấu bằng khẩu pháo. Trong thời khắc cuối cùng, ông chiến đấu bằng chính ý chí của mình, biến sự hy sinh cá nhân thành sức mạnh tinh thần cho cả đơn vị.
Sau trận đánh, tên tuổi của Nguyễn Viết Xuân bắt đầu được nhắc đến rộng rãi. Người chính trị viên của Đại đội 3 đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần không rời trận địa.


