KHÔNG THỂ AN LÒNG KHI ĐỒNG ĐỘI CHƯA VỀ.(2)
Khi đó, tôi chỉ mới là chiến sỹ, tham gia trận đánh đầu tiên nghe tiếng pháo bắn ra từ phía Vĩnh Linh dọc theo sông Bến Hải khủng khiếp lắm, tiếng pháo nổ uỳnh uỳnh bên tai. Cả hai bên giằng co, bộ đội đặc công tấn công sâu vào sào huyệt địch. Phía ngoài dây thép gai tầng tầng, lớp lớp, có đến 9 hàng rào nhưng chúng tôi chỉ vào đến được hàng rào thứ 7. Cuộc chiến đấu ác liệt ngay từ những phút đầu nhưng hỏa lực địch quá mạnh nên chúng ta chỉ làm chủ được một phần trận địa. Đây cũng là trận đánh tổn thương nhất khi gần 100 bộ đội đặc công hy sinh.
Sau trận đánh này, đến cuối tháng 9/1969, chúng tôi cũng có một trận đánh không thể nào quên, đó là trận đánh chốt cầu Đầu Mầu ở huyện Cam Lộ. Tôi nhớ, khi ấy Bác Hồ mới mất và đơn vị chúng tôi quyết tâm “biến đau thương thành hành động”. Thời điểm này tôi là xạ thủ B40, mang trên mình 4 quả đạn, vượt qua sông Cam Lộ để tham gia chiến đấu. Trận đấu này chúng tôi thắng lớn và sau đó tôi đã được nhận được Huy chương.P.V: Thưa ông, Quảng Trị là một trong những chiến trường ác liệt nhất. Khi phải đối diện với kẻ thù, đã bao giờ các ông nao núng?Cựu chiến binh Trần Đại Nghĩa: Như tôi đã nói, bộ đội đặc công là lực lượng đặc biệt, luồn sâu vào trong lòng địch nên luôn đối diện với hiểm nguy. Tôi còn nhớ, sau một trận đánh, 8 anh em đặc công chúng tôi bị kẹt lại bên dòng Bến Hải. Khi đang tìm cách vượt sông về hậu cứ thì phát hiện 13 chiếc xe tăng địch đang tiến lại gần. Tôi lúc đó là Đại đội trưởng, quán triệt với anh em, nếu địch phát hiện, mỗi người bằng số vũ khí ít ỏi còn lại sẽ phải chiến đấu tới cùng. Nếu chẳng may bị địch vây ráp, phải sẵn sàng hy sinh, nhất quyết không để rơi vào tay địch. Với kinh nghiệm hóa trang, ẩn mình, chúng tôi đã qua mặt được địch, bảo toàn lực lượng.Trong những năm tham gia chiến đấu đã rất nhiều lần chúng tôi đối diện với hiểm nguy. Năm 1971, quá trình tham gia chiến đấu ở cao điểm 288, tôi đã bị địch phát hiện và phục kích trong lúc đang đi điều tra trinh sát trên đường. Lần ấy tôi đã bị thương ở vùng đầu và bàn tay. Chữa bệnh xong, tôi lại cùng anh em vào sinh ra tử, chiến đấu cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.Là người lính, ai cũng đã từng nhiều lần phải “vào sinh ra tử”, nhiều lần chứng kiến đồng đội hy sinh nhưng chúng tôi chưa bao giờ nao núng, chỉ mong đánh thắng giặc để giành độc lập, tự do cho đất nước. Hơn thế, khi đã là bộ đội đặc công chúng tôi xác định đi không về.Đau đáu vì đồng đội.P.V:Thưa ông, chiến tranh đã lùi xa hơn 40 năm nhưng mỗi lần nhớ về cuộc chiến mà ông và đồng đội đã đi qua. Điều mà ông trăn trở nhất là gì?Cựu chiến binh Trần Đại Nghĩa: Như tôi đã kể, tôi và đồng đội đã trải qua rất nhiều trận đánh. Chiến thắng có, thất bại có và có cả rất nhiều những mất mát hy sinh. Có những người như tiểu đoàn trưởng của tôi, chỉ trong một tích tắc, tôi thấy anh ấy bị đạn bắn xuyên người và gục ngay trước mắt tôi.Sau này, nhiều đồng đội của tôi cũng đã nằm lại ở chiến trường. Tôi đã không ít lần đi cùng với gia đình của các đồng đội trở lại chiến trường xưa để đi tìm hài cốt nhưng không thành. Bây giờ hàng năm cứ vào dịp 27/7, tôi lại đến nhà một số đồng đội tôi ở Vũ Quang (Hà Tĩnh) để thắp hương tưởng nhớ.Năm 2014, dù điều kiện khi ấy còn rất khó khăn nhưng tôi đã cố gắng kết nối với tất cả những người lính đặc công ở Tiểu đoàn 33 ngày nào và tổ chức một cuộc gặp mặt tại thành phố Vinh. Đó là một sự kiện rất đáng nhớ, chúng tôi đã được gặp lại nhau sau bao nhiêu năm chiến đấu. Nhiều người và cả tôi nữa đã không cầm được nước mắt. Đó là những tháng năm đã để lại dấu ấn không phai mờ trong mỗi chúng tôi, là dịp để chúng tôi ôn lại những chiến công và cả những gian lao, vất vả, những hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước



