Không thể nào quên
Những buổi tối yên bình, khi ngồi bên hiên nhà nghe tiếng gió thổi qua hàng tre, em thường được ông kể cho nghe về những năm tháng chiến tranh khói lửa.
Những buổi tối yên bình, khi ngồi bên hiên nhà nghe tiếng gió thổi qua hàng tre, em thường được ông kể cho nghe về những năm tháng chiến tranh khói lửa. Đó là quãng đời mà tuổi trẻ của ông Trần Thanh Bình cùng bao đồng đội đã gửi lại nơi rừng sâu, núi thẳm, giữa bom đạn và gian khổ không thể nào quên.
Ngày ấy, ông còn rất trẻ. Thân hình gầy gò, đôi tay còn lóng ngóng khi lần đầu cầm khẩu súng trên tay. Thế nhưng, trong tim người lính trẻ luôn cháy bỏng một niềm tin: phải chiến đấu để đất nước được hòa bình. Bom đạn của kẻ thù trút xuống ngày đêm, đất rung chuyển, trời đỏ lửa. Có những đêm mưa rừng tầm tã, cả đơn vị co mình trong hầm trú ẩn, lắng nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, ai nấy đều nắm chặt tay nhau để tiếp thêm sức mạnh.
Ông kể rằng những cuộc hành quân xuyên rừng là ký ức không bao giờ phai. Đường đi hiểm trở, lương thực cạn dần, mỗi người chỉ có vài nắm cơm vắt mang theo bên mình. Nước uống phải hứng từ khe suối, chia nhau từng ngụm nhỏ. Khi đồng đội bị thương, anh em thay nhau cõng trên lưng, quyết không bỏ ai lại phía sau, dù bom đạn vẫn nổ dữ dội trước mặt. Có những người đã ngã xuống giữa chiến trường, chưa kịp gửi về gia đình một dòng tin nhắn, chưa kịp nói lời từ biệt. Mỗi lần tiễn đưa đồng đội, ông và những người còn sống chỉ biết lặng lẽ cúi đầu, khắc ghi lời hứa sẽ sống và chiến đấu thay phần của những người đã hi sinh.
Rồi ngày đất nước hòa bình cũng đến. Khi tiếng súng chấm dứt, ông đứng lặng giữa khoảng trời yên ả, nước mắt lăn dài trên má. Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, vì từ nay trẻ em được đến trường trong tiếng cười, người mẹ không còn giật mình giữa đêm vì tiếng bom rơi. Ông trở về quê hương với chiếc ba lô bạc màu theo năm tháng, trên cơ thể mang nhiều vết thương chiến tranh, nhưng trong lòng nhẹ nhõm và thanh thản.
Hôm nay, khi được sống trong căn nhà ấm cúng, nhìn con cháu sum vầy, ông thường bảo rằng mọi hi sinh năm xưa đều xứng đáng. Hòa bình mà chúng ta đang có không phải điều tự nhiên, mà là kết quả của bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ.
Ông kể chuyện không phải để con cháu buồn hay sợ hãi chiến tranh, mà để nhắc nhở chúng em biết trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay, biết yêu thương, đoàn kết và cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những người đã hi sinh vì Tổ quốc.



