Thân nhân liệt sĩ, người có công

Không tìm thấy anh, nhưng anh còn mãi

Không tìm thấy anh, nhưng anh còn mãi

Lào Cai17/12/2025Phùng Thị Ghến (Xã Nậm Chày)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Phùng Thị Diện, sinh năm 1959, vợ liệt sỹ, vẫn nhớ như in những ngày tháng không thể nào quên của cuộc đời mình. Giữa bộn bề gian khó của những năm đất nước còn nhiều biến động, bà tiễn chồng là liệt sỹ Đặng Hữu Thọ, sinh năm 1961, lên đường nhập ngũ năm 1984 tại Hà Tuyên. Ngày tiễn đi, bà chỉ kịp dặn một câu giản dị: “Anh đi mạnh giỏi, hoàn thành nhiệm vụ rồi sớm về với mẹ con em.”

Nhưng chiến tranh và nhiệm vụ thiêng liêng của người lính đâu phải lúc nào cũng cho phép lời hẹn được trọn vẹn. Ngày 26/12/1984, khi đang thực hiện nhiệm vụ, trên người vẫn mang súng, liệt sỹ Đặng Hữu Thọ gặp tai nạn sạt lở đất trên đường công tác. Đất đá bất ngờ đổ xuống, vùi lấp tất cả. Đồng đội đã nỗ lực tìm kiếm trong tuyệt vọng, nhưng không tìm thấy thi thể anh.

Tin dữ đến với gia đình như một nhát cắt vào tim. Bà Diện lặng người, nước mắt cạn khô. Không một nấm mồ để thắp hương, không một lần được nhìn mặt chồng lần cuối, chỉ còn lại ký ức về người lính trẻ tuổi ra đi vì Tổ quốc. Suốt bao năm tháng, bà vừa làm cha, vừa làm mẹ, âm thầm gánh vác gia đình, nuôi con khôn lớn, giữ trọn nghĩa tình với người đã khuất.

Với bà Diện, liệt sỹ Đặng Hữu Thọ chưa bao giờ mất. Anh vẫn sống trong từng câu chuyện kể lại cho con cháu, trong mỗi nén hương ngày giỗ, trong niềm tự hào lặng lẽ của một người vợ liệt sỹ. Câu chuyện thời hoa lửa của bà không chỉ là nỗi đau mất mát, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao gia đình Việt Nam vì độc lập, bình yên của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn