Cựu chiến binh

Khu vực Sông Bến Hải và cây cầu Cầu Hiền Lương

Ông Lê Văn Tấn, một cựu chiến sĩ từng tham gia lực lượng bảo vệ giới tuyến, nhớ lại những năm tháng trực chiến tại khu vực này như một quãng đời không thể nào quên. Khi ấy, ông còn rất trẻ, mới ngoài đôi mươi, được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ tuần tra, quan sát và bảo vệ khu vực cầu Hiền Lương – nơi hai miền Nam Bắc đối diện nhau chỉ qua một dòng sông hẹp.

Quảng Trị04/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu nhận nhiệm vụ, ông Tấn được phân công đóng chốt tại khu vực ven sông Bến Hải. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực tế lại đầy căng thẳng. Ban ngày, hai bên bờ chỉ cách nhau vài trăm mét, có thể nhìn rõ cờ, loa tuyên truyền và cả hoạt động của đối phương. Ban đêm, ánh sáng hạn chế, nhưng sự cảnh giác không bao giờ được phép lơi lỏng.

Ông kể rằng, có những ngày gió Lào thổi rát mặt, đứng gác bên bờ sông mà mồ hôi vẫn ướt áo. Tiếng loa tuyên truyền từ hai phía vang vọng qua lại, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh lặng vừa căng như dây đàn. Mỗi bước đi trên cầu Hiền Lương đều phải cẩn trọng, bởi nơi đây không chỉ là cây cầu giao thông mà còn là biểu tượng của sự chia cắt đất nước.

Trong một lần tuần tra, đơn vị của ông phát hiện dấu hiệu xâm nhập khu vực giới tuyến. Cả tổ phải lập tức triển khai đội hình cảnh giới, giữ vững vị trí. Dù không xảy ra giao tranh trực tiếp, nhưng cảm giác căng thẳng kéo dài nhiều giờ liền khiến ai cũng trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Ông Tấn nhớ rõ ánh trăng phản chiếu xuống mặt sông Bến Hải đêm đó, yên tĩnh nhưng đầy ám ảnh.

Cuộc sống của người lính nơi giới tuyến không chỉ có nhiệm vụ chiến đấu mà còn là sự chịu đựng dài lâu. Do khu vực nhạy cảm, việc tiếp tế đôi khi gặp khó khăn. Lương thực đơn giản, chủ yếu là cơm nắm, cá khô, rau rừng. Những cơn mưa bất chợt khiến việc canh gác thêm vất vả, nhưng không ai rời vị trí.

Điều khiến ông Tấn nhớ nhất không phải là bom đạn, mà là những khoảnh khắc đứng lặng nhìn sang bên kia sông, nơi cũng có những con người đang sống trong hoàn cảnh tương tự. Dòng Bến Hải khi ấy không chỉ là ranh giới địa lý, mà còn là ranh giới của bao nỗi niềm chia cắt.

Sau năm 1975, khi đất nước thống nhất, ông Tấn trở lại cầu Hiền Lương trong một tâm thế khác. Dòng sông vẫn chảy, cây cầu vẫn đó, nhưng không còn ranh giới chia cắt. Đối với ông, đó là khoảnh khắc thiêng liêng nhất của đời lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn