KHÚC BI TRÁNG BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Câu chuyện là dòng ký ức đau đáu của người cựu binh Nguyễn Quang Hoan về người em, người đồng đội cùng quê Ngọc Vân – liệt sĩ Nguyễn Quang Thái. Từ mảnh đất Tân Yên trù phú đến vùng đất lửa Quảng Trị, hành trình của người chiến sĩ ấy đã dừng lại ở tuổi đôi mươi, gửi thân xác vào lòng đất mẹ miền Trung để bảo vệ độc lập dân tộc.
CHƯƠNG 1: LỜI HẸN DƯỚI LŨY TRE LÀNG NGỌC VÂN
Trong ký ức của ông Nguyễn Quang Hoan, xã Ngọc Vân, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang những năm tháng chiến tranh là một vùng quê rực lửa tinh thần yêu nước. Ông Hoan vốn là lớp đàn anh, nhập ngũ từ năm 1959, mang cấp bậc Binh nhất (b1) thuộc đơn vị Bộ Chỉ huy Quân sự (BCHQS) tỉnh Bắc Giang.
Đến năm 1969, chàng trai trẻ Nguyễn Quang Thái – người cùng quê Ngọc Vân – cũng hăng hái lên đường nhập ngũ, gia nhập cùng đơn vị BCHQS tỉnh. Dù khoảng cách tuổi tác và thời gian nhập ngũ khá xa, nhưng sợi dây liên kết đồng hương đã khiến hai người trở nên thân thiết như anh em ruột thịt.
"Anh Hoan này, anh đi trước mười năm, có kinh nghiệm gì truyền lại cho em với," Thái thường hay hỏi vui mỗi khi hai anh em có dịp gặp nhau tại đơn vị. Ông Hoan chỉ cười, vỗ vai người em trẻ tuổi: "Cứ vững tay súng, giữ lấy cái đầu lạnh và trái tim nóng, quê mình Ngọc Vân chờ ngày anh em mình cùng về."
CHƯƠNG 2: HÀNH QUÂN VÀO TUYẾN LỬA PHÍA NAM
Năm 1970, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go. Đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường Phía Nam. Điểm đến là Quảng Trị – "túi bom" của cả nước lúc bấy giờ.
Hành trình vượt Trường Sơn đầy rẫy gian nguy, từ những trận sốt rét rừng héo hắt đến những đợt oanh tạc dữ dội của máy bay B-52. Anh Thái, với sức trẻ và lòng nhiệt huyết, luôn là người xông xáo trên mọi nẻo đường hành quân. Ông Hoan nhớ lại: "Thái nó hiền nhưng lỳ đòn lắm. Giữa cái đói, cái khổ của rừng sâu, nó vẫn hát, vẫn kể về những mùa gặt ở Tân Yên cho anh em nghe để quên đi mệt mỏi."
CHƯƠNG 3: MỘT ĐỜI DÂNG HIẾN CHO ĐẤT MẸ QUẢNG TRỊ
Sự kiện đau thương xảy đến vào một ngày của năm 1970. Trong một trận đánh ác liệt tại vùng đất Quảng Trị, anh Nguyễn Quang Thái đã anh dũng hy sinh.
Trong làn khói bụi mịt mù của bom đạn, người chiến sĩ trẻ ấy đã ngã xuống khi tuổi quân mới vừa tròn một năm. Anh hy sinh khi chưa kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, chưa kịp thực hiện lời hứa trở về quê hương Ngọc Vân cùng người đàn anh Nguyễn Quang Hoan.
Sau trận đánh, thi hài anh được đồng đội quy tập và an táng tại Nghĩa trang Quảng Trị. Anh nằm đó, cùng với hàng ngàn đồng đội khác, canh giữ cho nền hòa bình của dân tộc bên dòng sông Thạch Hãn lịch sử.
CHƯƠNG 4: NỖI LÒNG NGƯỜI LÍNH GIÀ NGỌC VÂN
Chiến tranh kết thúc, ông Nguyễn Quang Hoan trở về quê hương Ngọc Vân với những vết thương trên mình và một khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người lính già sinh năm 1939 ấy vẫn không nguôi nhớ về người em đồng ngũ.
Ông Hoan chính là người lưu giữ và cung cấp những thông tin này. Với ông, đây là trách nhiệm cuối cùng của người ở lại dành cho người đã nằm xuống:
Liệt sĩ: Nguyễn Quang Thái (Nhập ngũ 1969).
Quê quán: Ngọc Vân, Tân Yên, Bắc Giang.
Hy sinh: 1970 tại Quảng Trị.
Mỗi khi thắp nén nhang lên bàn thờ tiên tổ, ông Hoan lại hướng về phương Nam, thầm thì gọi tên Thái. Ông hy vọng rằng, qua những dòng thông tin này, gia đình và quê hương sẽ mãi khắc ghi tên tuổi của người anh hùng đã ngã xuống vì màu cờ sắc áo của dân tộc.
Thông tin người cung cấp: Người cung cấp: Nguyễn Quang Hoan (Sinh năm 1939) – Địa chỉ: Ngọc Vân, Tân Yên, Bắc Giang – Nhập ngũ: 1959 (Cấp bậc: b1, Chức vụ: Cs, Đơn vị: BCHQS tỉnh Bắc Giang).



