Khúc bi tráng trên dòng Thạch Hãn
Thành Cổ Quảng Trị 1972: 81 Ngày Đêm Trong "Túi Bom" Của Nhân Loại
Cơn bão thép rớt xuống thị xã nhỏ
Tháng 6 năm 1972, sau khi quân ta giải phóng hoàn toàn tỉnh Quảng Trị, phía Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã dồn toàn bộ lực lượng tinh nhuệ nhất (Dù, Thủy quân lục chiến, Biệt động quân) cùng hỏa lực cực đại để tái chiếm Thành cổ nhằm tạo lợi thế trên bàn đàm phán Paris.
Trong 81 ngày đêm (từ 28/6 đến 16/9/1972), diện tích chưa đầy 4 cây số vuông của thị xã Quảng Trị và Thành cổ đã phải hứng chịu 328.000 tấn bom đạn. Người ta tính toán rằng sức công phá này tương đương với 7 quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống Hiroshima năm 1945. Trung bình mỗi chiến sĩ của ta phải hứng chịu hơn 100 quả đạn pháo và hàng chục tấn bom mỗi ngày.
Những "Dũng sĩ Thành cổ" tuổi mười tám, đôi mươi
Phần lớn những người lính bảo vệ Thành cổ lúc bấy giờ là những chàng sinh viên từ các trường đại học ở Hà Nội (Bách khoa, Tổng hợp, Sư phạm...) gác bút nghiên lên đường ra trận.
Họ chiến đấu trong điều kiện không tưởng
Hầm hào bị đánh sập liên tục: Chiến sĩ ta vừa đánh địch, vừa bới đất tìm đồng đội bị vùi lấp.
Thiếu thốn mọi bề: Nước uống, lương khô bị chặn đứt bởi hỏa lực trên sông Thạch Hãn. Có những lúc các chiến sĩ phải uống nước vẩn đục trộn lẫn máu và thuốc súng để cầm cự.
Dù vậy, tinh thần "K3 - Tam Đảo còn, Thành cổ còn" đã vang lên như một lời thề sắt đá. Những người lính ấy, dù thân hình gầy sạm, áo quần rách rưới, vẫn giữ nụ cười lạc quan bên những vách tường đổ nát – hình ảnh đã đi vào bức ảnh huyền thoại "Nụ cười chiến thắng" của nhà báo Đoàn Công Tính.
Khúc bi tráng trên dòng Thạch Hãn
Dòng sông Thạch Hãn trở thành "con đường máu" nối liền hậu phương và tiền tuyến Thành cổ. Hàng đêm, các chiến sĩ trẻ và dân công hỏa tuyến chèo thuyền tiếp tế đạn dược và đưa thương binh ra ngoài.
Dưới ánh sáng hỏa châu rực trời, pháo bầy từ hạm đội Mỹ trút xuống mặt sông không ngớt. Nhiều chiến sĩ đã vĩnh viễn nằm lại dưới đáy sông khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những đại đội vừa sang sông đêm trước, đêm sau chỉ còn lại vài người.
"Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm Có tuổi hai mươi thành sóng nước Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm..." — (Thơ Lê Bá Dương)
Những lá thư từ cõi vĩnh hằng Một trong những câu chuyện xúc động nhất là lá thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh gửi cho người vợ trẻ ở quê nhà. Anh đã linh tính được sự hy sinh của mình và viết thư căn dặn vợ từng li từng tí: từ việc thờ phụng cha mẹ đến việc khuyên vợ đi bước nữa nếu gặp người tốt. Lá thư ấy được tìm thấy trong một chiếc xắc cốt dưới hầm sâu, như một minh chứng cho tình yêu và lý tưởng cao đẹp của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". 5. Ý nghĩa lịch sử Sau 81 ngày đêm cầm cự anh dũng, quân ta chủ động rút lui vào đêm 16/9/1972 để bảo toàn lực lượng. Cuộc chiến đấu này đã bẻ gãy ý đồ "tái chiếm nhanh" của địch, tạo đà quan trọng để buộc Mỹ phải ký Hiệp định Paris năm 1973, mở ra con đường thống nhất đất nước 1975. Ngày nay, Thành cổ Quảng Trị là một đài tưởng niệm chung cho hàng vạn liệt sĩ. Ở đó không có từng ngôi mộ riêng lẻ, bởi xương thịt các anh đã hòa quyện vào đất đá và cỏ cây.



