KHÚC BI TRÁNG TRƯỜNG SƠN – NHỮNG LINH HỒN BẤT TỬ NƠI ĐẠI NGÀN
Đại ngàn Trường Sơn những năm tháng chống Mỹ là một túi bom khổng lồ, nơi mỗi mét đường đều phải đổi bằng máu và mồ hôi. Giữa tọa độ chết ấy, có một đội quân đặc biệt: những chiến sĩ công binh, thanh niên xung phong và những người lính lái xe dũng cảm. Họ ra trận khi tuổi đời mười tám, đôi mươi, mang theo hoài bão thanh xuân gửi vào tay lái, vào tay cuốc phá đá mở đường. Họ chiến đấu dưới mưa bom bão đạn, chịu đựng cái đói, cơn sốt rét rừng tàn bạo, nhưng tiếng cười và tinh thần "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" chưa bao giờ tắt trên môi.
Máu của hàng vạn người con ưu tú đã hòa vào đất đỏ, miền đá tai mèo của đại ngàn Nam - Bắc. Có những tiểu đội thanh niên xung phong vừa hát vang bài ca yêu nước, phút sau đã bị bom vùi lấp sâu trong lòng hang đá. Có những người lính ngã xuống khi tay vẫn ghì chặt vô lăng, giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc không một giờ ngơi nghỉ. Chiến tranh lùi xa, nhiều người trong số họ vẫn nằm lại giữa rừng sâu thăm thẳm, dưới tán cây kơ-nia hay bên những dòng suối hoang vu, trên bia mộ chỉ vẹn vẹn dòng chữ: "Liệt sĩ chưa biết tên". Họ không để lại danh tính, nhưng họ đã hiến dâng cả cuộc đời mình để dệt nên hình hài đất nước, hóa thân thành những tượng đài bất tử trong lòng dân tộc.



