KHÚC BIỆT LY DƯỚI GỐC ĐA LÀNG CHÀO ANH LÍNH TRẺ RA CHIẾN TRƯỜNG
Năm ấy, mùa thu đến sớm. Những cơn gió hanh hao thổi qua cánh đồng lúa đang thì con gái, mang theo cả hơi thở gấp gáp của một thời đại đầy biến động. Lệnh lên đường đã được phát đi từ chập tối.
KHÚC BIỆT LY DƯỚI GỐC ĐA LÀNG
Năm ấy, mùa thu đến sớm. Những cơn gió hanh hao thổi qua cánh đồng lúa đang thì con gái, mang theo cả hơi thở gấp gáp của một thời đại đầy biến động. Lệnh lên đường đã được phát đi từ chập tối.
Thành đứng đợi Liên dưới gốc đa đầu làng – nơi mà chỉ vài tháng trước thôi, họ còn cùng nhau ngồi hóng mát sau những buổi làm đồng. Liên đến, tà áo nâu giản dị vẫn còn vương mùi bùn đất và hương lúa, đôi mắt cô hôm nay buồn thăm thẳm, phản chiếu ánh trăng hạ tuần yếu ớt.
"Anh đi thật sao?" – Liên khẽ hỏi, đôi tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy.
Thành nắm lấy đôi bàn tay chai sần vì công việc đồng áng ấy, giọng anh kiên định nhưng chứa chan niềm cảm mến: "Đất nước gọi, anh không thể đứng nhìn. Chia tay em, chia tay lũy tre xanh này, anh đi để giữ lấy màu xanh cho quê mình. Em ở lại... đừng đợi anh quá mòn mỏi."
Liên ngước nhìn anh, những giọt nước mắt lăn dài nhưng cô không khóc thành tiếng. Cô hiểu, người con trai đứng trước mặt mình giờ đây không chỉ thuộc về riêng cô, mà còn thuộc về niềm kiêu hãnh của cả vùng quê nghèo này. Cô lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay thêu vụng về hình nhành hoa bưởi trắng:
"Em chẳng có gì gửi anh, chỉ có chiếc khăn này anh mang theo lau bụi đường. Anh đi chân cứng đá mềm, ngoài kia có bao nhiêu gian khổ, hãy nhớ là ở gốc đa này, vẫn có người mong anh về."
Thành nhận lấy chiếc khăn, hương bưởi thoang thoảng như hơi ấm từ bàn tay cô gái nhỏ. Anh không hứa ngày về cụ thể, bởi chiến tranh vốn dĩ không có lịch trình. Anh chỉ nhìn vào mắt cô, lời hứa nằm ở sự im lặng và cái gật đầu chắc nịch.
Tiếng sáo gọi quân
Tiếng sáo tập trung vang lên từ phía đình làng, giục giã và vang vọng. Thành đeo chiếc ba lô bạc màu lên vai, quay lưng bước đi. Anh không dám ngoảnh lại quá nhiều, sợ rằng hình ảnh cô gái nhỏ bé đứng lẻ loi dưới gốc đa sẽ làm bước chân anh chùn lại.
Liên đứng đó, cái bóng đổ dài trên đường làng, đôi mắt dõi theo cho đến khi dáng áo xanh của anh hòa vào dòng người hành quân chỉ còn là những vệt mờ trong bóng đêm.
"Anh đi vì lý tưởng, em ở lại vì lòng tin. Ngày anh về, chắc chắn lúa sẽ chín vàng và giặc sẽ tan."
Cuộc chia tay ấy không có hoa, không có những lời thề thốt bóng bẩy, chỉ có tình yêu lứa đôi hòa quyện vào tình yêu đất nước. Cô gái thôn quê ấy đã trở thành hậu phương vững chắc nhất, còn người lính ấy mang theo cả một linh hồn làng quê vào chiến trận, để biết rằng mình đang chiến đấu vì ai và vì cái gì.
Gió vẫn thổi qua gốc đa, mang theo lời thầm thì của một thời hoa lửa: "Hẹn ngày toàn thắng, ta lại về bên nhau."ng lai tươi sáng.



