Khúc Ca Bất Tử Bên Dòng Sông Biên Giới Pò Hèn
Thôn Liễu Kinh
Tốt nghiệp Trường Thương nghiệp Quảng Ninh năm 1977, cô gái trẻ Hoàng Thị Hồng Chiêm xung phong lên công tác tại Cửa hàng Thương nghiệp Pò Hèn (xã Hải Sơn, huyện Móng Cái) — vùng đất đồi núi hẻo lánh sát biên giới. Tại đây, chị không chỉ tận tụy phục vụ đời sống cho đồng bào các dân tộc thiểu số mà còn gắn bó thân thiết như người nhà với các chiến sĩ Đồn Công an Vũ trang 209 (nay là Đồn Biên phòng Pò Hèn).
Rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ. Đổ bộ qua biên giới, lực lượng đối phương huy động hỏa lực pháo binh dữ dội dội xuống đồi Pò Hèn, sau đó cho bộ binh tràn sang bao vây, tấn công đánh chiếm Đồn Biên phòng 209 và các chốt điểm xung quanh.
Trong khói súng mù mịt và tiếng nổ xé trời, thay vì rút lui về tuyến sau an toàn, Hoàng Thị Hồng Chiêm đã kiên quyết ở lại cùng các chiến sĩ biên phòng bám trụ trận địa. Chị xung phong làm nhiệm vụ tiếp đạn, băng bó vết thương cho các chiến sĩ bị thương ngay tại giao thông hào. Khi thấy lực lượng ta thương vong nhiều, đạn dược vơi dần trước các đợt tràn lên cuồng nhiệt của địch, Hồng Chiêm đã nhặt lấy khẩu súng AK của một đồng chí vừa ngã xuống, trực tiếp ngắm bắn tiêu diệt nhiều tên địch đang tiến lên đồi.
Trận chiến kéo dài nghẹt thở nhiều giờ liền, thương vong tăng cao, chốt phòng ngự bị địch khép chặt vòng vây. Mặc dù bản thân bị thương ở tay và lưng, máu nhuộm đỏ chiếc áo bông chuyền dã chiến, Hồng Chiêm vẫn kiên cường di chuyển qua từng hố bom, tiếp tục cầm súng đánh trả quyết liệt. Chị dùng hết sức lực còn lại hô lớn cổ vũ tinh thần các chiến sĩ giữ vững tay súng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Trong đợt tiến công cuối cùng của đối phương vào lòng đồn, Hoàng Thị Hồng Chiêm đã trúng đạn pháo và anh dũng hy sinh ngay trên mạn công sự Pò Hèn khi mới 25 tuổi. Chị ngã xuống bên cạnh những người lính biên phòng kiên trung, dâng trọn tuổi thanh xuân cho sự bình yên của dải đất biên cương.
Sự hy sinh oanh liệt của Hoàng Thị Hồng Chiêm đã trở thành biểu tượng rực rỡ cho tinh thần "Giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh" của người phụ nữ Việt Nam. Ngày 10 tháng 3 năm 1979, chị vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.



