Bài viết

Khúc Ca Bất Tử Bên Mâm Pháo Cao Xạ

Nghệ An06/07/2026Nguyễn Văn Ánh (xã Nghĩa Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Ca Bất Tử Bên Mâm Pháo Cao Xạ

Khí phách hiên ngang của khẩu đội trưởng Nguyễn Văn Nhỏ

Rời những cánh rừng miền Đông, bài viết tiếp theo của tôi trong cuộc thi này xin được đưa mọi người trở lại mặt trận đối không rực lửa ở miền Bắc. Người anh hùng mà tôi muốn nhắc đến với tất cả niềm tự hào là anh Nguyễn Văn Nhỏ, khẩu đội trưởng cao xạ thuộc Trung đoàn 230, Sư đoàn 365 bảo vệ bầu trời cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) năm 1967.

Cầu Hàm Rồng là biểu tượng của ý chí gang thép, nơi giặc Mỹ muốn chặt đứt bằng mọi giá. Anh Nguyễn Văn Nhỏ khi ấy là một chàng trai thanh niên xung kích mới bước sang tuổi hai mươi, giữ chức khẩu đội trưởng khẩu pháo 37ly. Trong trận chiến ác liệt ngày 21/9/1967, hàng chục máy bay phản lực F-4 của Mỹ lao xuống trút bom như trút nước vào trận địa pháo của ta nhằm dập tắt hỏa lực bảo vệ cầu. Khói bom mù mịt, đất đá hất tung găm đầy vào người các chiến sĩ, một mảnh bom phạt ngang làm anh Nhỏ bị thương nặng ở chân, không thể đứng vững.

Thế nhưng, với khí phách của một người chỉ huy trẻ, anh Nhỏ đã từ chối vào hầm cứu thương. Anh ra lệnh cho đồng đội dùng dây thừng buộc chặt người mình vào ghế chỉ huy trên mâm pháo để anh tiếp tục quan sát, đón hướng bay của máy bay địch. Giữa lằn ranh sinh tử, giọng anh vẫn vang lên dõng dạc qua tiếng gầm rú của động cơ phản lực: "Nhìn thẳng quân thù mà bắn! Bắn!". Khẩu đội của anh đã bắn hạ một chiếc F-4 ngay tại trận, giữ vững an toàn cho cây cầu huyết mạch. Anh Nguyễn Văn Nhỏ đã hy sinh ngay trên mâm pháo khi trận đánh vừa kết thúc. Cống hiến của anh là một tư thế ngạo nghễ, một tinh thần quyết chiến đến hơi thở cuối cùng, thắp sáng lý tưởng sống "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của thanh niên thế hệ hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc Ca Bất Tử Bên Mâm Pháo Cao Xạ | Câu chuyện thời hoa lửa