Khúc ca bất tử của tình yêu và lý tưởng
Nhật ký Đặng Thùy Trâm" không chỉ là những dòng ghi chép cá nhân giữa thời chiến khốc liệt, mà đã trở thành khúc ca bất tử về lý tưởng sống của thế hệ trẻ Việt Nam. Giữa ngọn lửa chiến tranh, hình ảnh nữ bác sĩ - Anh hùng liệt sĩ Đặng Thùy Trâm hiện lên như một biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, tinh thần hy sinh hy sinh vô điều kiện và một trái tim nhân văn cao đẹp.
Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, chị Đặng Thùy Trâm đã gạt lại phía sau cuộc sống bình yên nơi hậu phương để xung phong vào chiến trường Quảng Ngãi khốc liệt. Tại Bệnh xá Đức Phổ, chị vừa là người chỉ huy, vừa là người người bác sĩ hết lòng chữa trị cho từng thương bệnh binh. Giữa bom rơi đạn nổ, chị không quản ngại gian khổ, nguy hiểm, luôn giữ vững niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng của dân tộc. Trong nhật ký, chị viết: "Đời phải trải qua bão tố nhưng không được cúi đầu trước bão tố". Đó không chỉ là lời tự dặn lòng mà còn là khí tiết, bản lĩnh kiên cường của một người cộng sản trẻ tuổi. Nhìn đồng đội đau đớn vì vết thương, chị xót xa như chính bản thân mình chịu đau đớn. Chị coi bệnh xá như ngôi nhà thứ hai, coi thương binh như những người thân ruột thịt. Tình yêu thương của chị vượt lên trên những gian khổ vật chất, trở thành chỗ dựa tinh thần lớn lao cho các chiến sĩ nơi mặt trận. Ngày 22/6/1970, trong một đợt càn quét của địch, chị đã kiên cường chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ các thương binh và đồng đội, hy sinh khi mới trọn 27 tuổi. Những dòng nhật ký của chị, sau hơn 30 năm lưu lạc trên đất Mỹ, đã trở về và lay động hàng triệu trái tim. Cuốn nhật ký là bằng chứng sống động về một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Anh hùng liệt sĩ Đặng Thùy Trâm đã ngã xuống, nhưng tấm gương và lý tưởng sống của chị vẫn còn chiếu sáng rạng rỡ. Tấm gương ấy nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, sống có hoài bão, có trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến cho sự phát triển của đất nước.



