Khác

Khúc ca bền bỉ trên những ngả đường tản cư

Lâm Đồng26/08/2026Nguyễn Thanh Duy (Đức Lập)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1946, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn khốc liệt và kẻ thù tạm thời chiếm đóng đô thị, theo tiếng gọi thiêng liêng của kháng chiến, phần lớn nhân dân Đà Lạt đã đồng lòng rời bỏ nhà cửa, buôn làng để tản cư xuống các vùng ven và khu căn cứ.

Chỉ trong một thời gian ngắn, thành phố cao nguyên sương mù từng tấp nập nay vắng lặng, dân số giảm mạnh. Cuộc sống của người dân đảo lộn hoàn toàn, phải đối mặt với muôn vàn thiếu thốn về cơm ăn, áo mặc, thuốc men giữa núi rừng hoang vu. Thế nhưng, trong cái đói nghèo, gian khổ ấy, ngọn lửa yêu nước và tinh thần kháng chiến chưa bao giờ tắt. Họ đùm bọc lẫn nhau, biến những lán trại tạm bợ thành hậu phương vững chắc, nuôi dưỡng ý chí chờ ngày phản công.

Khi thời cơ đến, với sự kiên cường và lòng gắn bó thiết tha với quê hương, họ lại từng bước trở về trên những mảnh đất cũ, chung sức gầy dựng và khôi phục lại cuộc sống từ đống tro tàn của chiến tranh.

Trải qua thử thách khắc nghiệt, tinh thần vượt khó và tình yêu quê hương sâu sắc của người dân Đà Lạt càng được tôi luyện sáng ngời, trở thành một di sản tinh thần vô giá cho các thế hệ mai sau.

SƯU TẦM

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn