Khúc ca bi tráng của những con tàu “hủy mình” trong sóng dữ
Tên bài: Khúc ca bi tráng của những con tàu “hủy mình” trong sóng dữ
|
|
Dòng Bến Hải có cầu Hiền Lương chia cắt, nhưng trên Biển Đông năm ấy, có những con tàu không số đã dùng chính thân mình để nối liền hai mạch máu Nam - Bắc. Với ông Nguyễn Văn Đức, biển Cà Mau không chỉ là quê hương, mà còn là nấm mồ xanh của những đồng đội chưa kịp thấy ngày khải hoàn.
Những con tàu không số thực chất là những “con thoi” cảm tử. Chúng tôi cải trang thành tàu cá, sơn sửa lại màu vỏ cho giống tàu của ngư dân địa phương, len lỏi qua làn đạn pháo và hệ thống radar dày đặc của địch để đưa vũ khí vào Nam.
Những hải trình ấy không chỉ có sóng thần cao ngất ngưỡng hay những cơn bão giật cấp 12 có thể nhấn chìm tàu bất cứ lúc nào, mà còn là cuộc đấu trí nghẹt thở với cái chết. Chỉ cần một sai sót nhỏ, một tín hiệu radio bị lộ, cả con tàu và hàng chục sinh mạng sẽ tan thành tro bụi giữa đại dương mênh mông.
Lời thề dưới chân cột cờ và “Lễ truy điệu sống”
Điểm khiến câu chuyện của Đoàn tàu không số trở nên khác biệt và bi tráng nhất chính là nghi thức trước giờ nhổ neo tại bến K15 (Đồ Sơn, Hải Phòng). Nếu những người thanh niên tại Hội thề Rừng Rong cắt máu ăn thề giữa rừng già, thì ông Đức và đồng đội lại thực hiện một nghi lễ đặc biệt: Truy điệu sống chính mình.
Ông Đức bồi hồi nhớ lại:
“Chúng tôi đứng trên boong tàu, dưới chân là hàng trăm kilôgam thuốc nổ được cài sẵn ở khoang máy. Trước lá cờ Tổ quốc, cả kíp tàu dõng dạc thề: Tàu còn thì người còn, nếu bị phát hiện và không thể thoát, quyết kích nổ phá tàu, không để một viên đạn rơi vào tay giặc!.”
Đó không phải là một lời hứa suông. Lời thề ấy có nghĩa là mỗi chiến sĩ đã tự tay viết bản án tử cho mình. Họ sẵn sàng trở thành ngòi nổ, biến con tàu thành một khối lửa khổng lồ để bảo vệ bí mật tuyệt đối cho con đường huyết mạch. “Lúc đó, biển không còn đáng sợ nữa, vì chúng tôi đã coi biển là quê hương, và cái chết chỉ là một sự hóa thân,” ông Đức tâm sự.
Nỗi đau Vũng Rô và những linh hồn hóa sóng
Suốt 10 năm ròng rã, ông Đức đã đi qua hàng chục hải trình, chứng kiến những chuyến tàu cập bến an toàn trong niềm vui vỡ òa của đồng bào miền Nam. Nhưng cũng có những đêm, biển bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Ông nhớ nhất là sự kiện tàu 143 tại bến Vũng Rô năm 1965. Khi bị máy bay địch phát hiện, các đồng đội của ông đã chiến đấu ngoan cường đến hơi thở cuối cùng. Để giữ vững lời thề, họ đã tự tay nhấn nút hủy tàu. Tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm, nhấn chìm tất cả xuống lòng đại dương sâu thẳm.
“20 anh em trên chuyến tàu đó, chỉ có vài người sống sót trở về bằng đường rừng. Số còn lại đã mãi mãi nằm lại nơi đáy biển Vũng Rô. Xương máu họ hòa vào muối biển, linh hồn họ hóa thành những ngọn sóng vỗ về bờ bãi Cà Mau,” giọng ông Đức nghẹn lại, đôi tay già nua run rẩy lau giọt nước mắt lăn dài.
“Địa chỉ đỏ” cho những giấc mơ hòa bình
Sau ngày 30/4/1975, ông Đức trở về quê hương, sống một cuộc đời giản dị nhưng lòng chưa bao giờ rời xa biển. Những bến cảng cũ như bến K15, Vũng Rô nay đã trở thành Di tích lịch sử quốc gia, nơi những tượng đài uy nghiêm khắc ghi công ơn của các chiến sĩ tàu không số.
Mỗi dịp 23/10 hằng năm, ông lại cùng các cựu chiến binh về lại bến xưa, thả những vòng hoa trắng xuống lòng biển xanh. Bà Trần Thị Thanh, một giáo viên trẻ thường dẫn học sinh đến thăm ông Đức, chia sẻ: Mỗi lời bác Đức kể là một trang sử vàng. Chúng tôi dạy các em rằng hòa bình hôm nay không chỉ được dệt bằng lụa là, mà được dệt bằng lòng dũng cảm của những người đã coi ‘biển cả là quê hương’ và sẵn sàng tan vào sóng nước vì độc lập dân tộc.
Dưới bóng dừa xanh mát của vùng đất mũi Cà Mau, người thuyền trưởng già vẫn ngày ngày nhìn về phía biển. Với ông, những đồng đội năm xưa chưa bao giờ mất đi, họ vẫn đang ở đó, trong từng con sóng bạc đầu, canh giữ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Thông điệp truyền tải:
Sự dũng cảm vô song: Nhấn mạnh vào việc tự nguyện thực hiện “lễ truy điệu sống”
Sự tiếp nối: Khẳng định giá trị của lịch sử thông qua các di tích và sự tri ân của thế hệ trẻ.
Hình tượng: Tàu là nhà, biển là quê hương – biểu tượng cho sự gắn bó máu thịt với chủ quyền đất nước.




