Khác

Khúc Ca Biển Cả: Chiếc La Bàn Của Những Chuyến Tàu Không Số

Dưới cái nắng gắt của dải đất miền Trung, sóng biển Vũng Rô (Phú Yên) vỗ về bờ cát nhịp nhàng, xanh biếc và tĩnh lặng. Ngồi trên mỏm đá nhô ra biển, ông Tư – một ngư dân với làn da sạm đen vị muối và gió biển – đang trầm ngâm nhìn về phía chân trời. Cạnh ông là Kiên, người cháu nội vừa tốt nghiệp Học viện Hải quân, đang trong kỳ nghỉ phép trước khi nhận nhiệm vụ mới.

Lào Cai25/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Ca Biển Cả: Chiếc La Bàn Của Những Chuyến Tàu Không Số

Dưới cái nắng gắt của dải đất miền Trung, sóng biển Vũng Rô (Phú Yên) vỗ về bờ cát nhịp nhàng, xanh biếc và tĩnh lặng. Ngồi trên mỏm đá nhô ra biển, ông Tư – một ngư dân với làn da sạm đen vị muối và gió biển – đang trầm ngâm nhìn về phía chân trời. Cạnh ông là Kiên, người cháu nội vừa tốt nghiệp Học viện Hải quân, đang trong kỳ nghỉ phép trước khi nhận nhiệm vụ mới.

Vật Phẩm Dưới Đáy Rương

Sáng nay, trước khi Kiên về đơn vị, ông Tư đã gọi anh vào buồng, cẩn thận mở lớp khóa rỉ sét của chiếc rương gỗ bọc thiếc. Từ dưới đáy rương, ông lấy ra một bọc nilon bọc nhiều lớp vải dầu chống nước. Bên trong là một chiếc la bàn bằng đồng đã xỉn màu, mặt kính rạn nứt một góc và có một vết lõm sâu nơi vỏ ngoài.

Ông Tư đặt chiếc la bàn vào tay đứa cháu trai mang quân hàm Thiếu úy, đôi mắt già nua của ông như thu cả một vùng biển cả giông bão của năm xưa.

Hành Trình Sinh Tử Trong Đêm Tối

"Năm 1964, ông mới bằng tuổi cháu bây giờ," ông Tư bắt đầu kể, giọng nói ầm ào như tiếng sóng. "Ông là lính cơ điện trên một con tàu không số. Cháu biết tại sao gọi là tàu không số không? Vì để giữ bí mật, tàu không có số hiệu, không có tên, ngụy trang thành tàu đánh cá. Ra khơi là xác định có thể không bao giờ trở về. Thậm chí, dưới khoang thuyền luôn lót sẵn ba tấn thuốc nổ. Nếu bị địch bao vây hết đường lui, thuyền trưởng sẽ tự tay châm ngòi để xóa sổ mọi dấu vết, không để vũ khí rơi vào tay địch."

Chuyến đi năm ấy của ông Tư chở đầy vũ khí chi viện cho miền Nam. Giữa biển khơi, con tàu gặp bão lớn và không may đụng độ tàu tuần dương của địch. Pháo sáng rực cả một vùng trời đêm. Biết không thể thoát, thuyền trưởng Ba – một người đàn ông dạn dày sương gió vùng duyên hải – đã hạ lệnh cho toàn bộ thủy thủ đoàn ôm phao bơi vào bờ, còn mình ở lại để kích nổ con tàu.

Trước lúc chia tay, thuyền trưởng Ba dúi vào tay ông Tư chiếc la bàn này.

"Đồng hồ hỏng, vô lăng gãy, nhưng la bàn thì không bao giờ được mất! Cậu hãy giữ lấy, bơi theo hướng Tây Bắc là về đến bờ. Sống sót mà tiếp tục đưa vũ khí vào Nam!"

Đêm đó, một cột lửa khổng lồ dựng đứng giữa biển khơi. Con tàu và người thuyền trưởng kiên trung đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đại dương. Vết lõm trên chiếc la bàn là do một mảnh văng từ vụ nổ đập vào khi ông Tư đang bơi giữa những ngọn sóng dữ dội.

Kim Chỉ Nam Của Người Lính Biển

"Cái la bàn này," ông Tư nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt kính rạn, "với những người đi biển bình thường, kim luôn chỉ về hướng Bắc. Nhưng với những người lính tàu không số năm xưa, trái tim họ chỉ có một hướng duy nhất: Hướng về miền Nam ruột thịt."

Kiên siết chặt chiếc la bàn lạnh ngắt trong tay, nhưng lại cảm thấy một hơi ấm lạ thường lan tỏa. Lịch sử không chỉ là những trang sách giáo khoa, mà là máu, là nước mắt và là sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước để đổi lấy màu xanh bình yên cho vùng biển quê hương hôm nay.

Buổi chiều muộn, hai ông cháu đứng nghiêm trang trước tượng đài những con tàu không số bên vịnh Vũng Rô. Lần đi nhận nhiệm vụ này của Kiên không chỉ mang theo hành trang của một người lính hải quân thời bình, mà còn mang theo sức nặng của một "tọa độ máu" đã khắc sâu vào lịch sử. Chiếc la bàn cũ kỹ sẽ trở thành kim chỉ nam cho trái tim anh, tiếp nối bản hùng ca giữ gìn biển đảo của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc Ca Biển Cả: Chiếc La Bàn Của Những Chuyến Tàu Không Số | Câu chuyện thời hoa lửa